Chương 4: Vừa rồi cô có thấy người nào đáng nghi không?

Tàu tuần tra lơ lửng sát mặt đất, cửa khoang bật mở, vài người mặc đồng phục màu xanh xám bước ra, bước chân đều tăm tắp, mặt không biểu cảm.

Họ cầm trong tay máy dò hình súng màu đen, động tác thành thạo dí vào trán cô.

Bạch Du quay người bỏ chạy thì một luồng khí vô hình kéo cô về phía sau. Vòng xoáy dưới chân như mọc ra những sợi xích trói buộc, càng lúc càng siết chặt.

Trong mắt cô lóe lên tia kinh hãi. Luồng sóng năng lượng vừa rồi còn có thể tùy ý chảy qua rồi tiêu tan, giờ lại tập trung ở sau lưng cô.

Lưng ngày càng nóng, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng.

Tiếng bước chân như xuất hiện từ hư không, một bước, một bước.

Cảm giác áp bức từ lực kéo khiến cô gần như quên cả thở.

Đây là... Dị năng giả hệ Không Gian!

Một đôi giày quân đội giẫm lên túi nhặt phế liệu của cô, phát ra tiếng động.

"Chậc." Người phụ nữ đó đến gần nhìn cô, giọng điệu không mấy thiện cảm: "Cầm trợ cấp của liên bang mà nuôi người thành ra thế này... Đúng là còn kinh tởm hơn cả ấu trùng."

Bạch Du cố gắng vùng vẫy, nhưng chỉ có thể miễn cưỡng đảo mắt.

Trên bảng tên bên ngực trái của người phụ nữ có ghi:

[Cục Điều tra Đặc biệt, Phòng Xử lý Cá thể Dị thường · Lê Gia]

Chiếc sơ mi lụa đen bóng mượt rủ xuống, cổ áo mở rộng tùy ý, để lộ miếng dán cầm máu ở cổ chưa thay, mép đã bong lên. Quần dài kẻ sọc màu xám kết hợp cùng giày quân đội mũi nhọn.

Mái tóc búi thấp, đuôi tóc xù lên như lông gà. Cô ta đẩy kính bảo hộ lêи đỉиɦ đầu, để lộ đôi mắt hai màu, mắt trái màu xanh xám, mắt phải màu nâu.

Lê Gia cười cười, toát lên vẻ hiền hòa không đúng lúc: "Vừa rồi cô có thấy người nào đáng nghi không?"

Bạch Du lắc đầu.

Giọng điệu cô ta nhẹ nhàng, âm cuối cao vυ"t lên như đang trêu đùa một con vật nhỏ, nhưng ánh mắt lại sắc bén không hề giả dối.

Mấy người mặc đồng phục màu xanh xám kia sau khi kiểm tra xong liền đi về báo cáo: "Báo cáo trung úy, không phát hiện cá thể đáng nghi."

"Định vị ở gần đây, các cậu kiểm tra cho kỹ vào."

Lê Gia chậm rãi ngáp một cái, hôm nay vốn dĩ cô ta chỉ làm thay. Kết quả thì hay rồi, nhân viên kiểm tra bất cẩn, làm mất G736 mà trưởng phòng coi trọng nhất.

Cô ta nghiêng đầu, nhìn chằm chằm Bạch Du.

Tất nhiên, cũng không phải không có thu hoạch.

Hình ảnh cuối cùng của máy bay không người lái chính là cô gái này đang đứng cạnh G736, đứng ngay trong làn sóng dị năng tinh thần có thể làm nổ tung máy bay không người lái mà không hề hấn gì.