Phí Dương cài đặt hướng dẫn đường đi bộ rồi nhét điện thoại vào túi, cẩn thận tránh vết thương ôm lấy báo con.
Toàn thân báo con nóng hầm hập, chạm vào ngón tay mát lạnh của cậu liền dụi dụi người vào đó đầy dễ chịu nhưng vẫn không mở mắt tiếp tục hôn mê.
Phí Dương không để ý đến máu trên người báo con mà ôm chặt nó vào lòng áp sát vào áo sơ mi của mình rồi kéo áo phao lại thật kín.
Dưới sự chỉ dẫn của giọng nói trong ứng dụng chỉ đường, cậu nhanh chóng tìm được Y quán Lão Bạch.
Đó là một phòng khám nhỏ có biển hiệu hơi cũ kỹ.
Phí Dương ôm báo con, cố gắng dùng khuỷu tay đẩy cửa bước vào.
Bên trong phòng khám có cách bài trí cũng cổ xưa như bên ngoài.
Vách tường đã bong tróc, đầy dấu vết của thời gian.
Ngay đối diện cửa là một chiếc bàn chữ nhật màu nâu hạt dẻ, chân bàn đã bị đập đến móp méo còn mặt bàn sứt sẹo như lớp vỏ già của một gốc cây trải bao năm tháng.
Sau bàn là một ông cụ râu tóc bạc trắng, đeo kính lão trễ xuống gần sống mũi và khoác chiếc áo blouse trắng đã bạc màu vì giặt quá nhiều đang chăm chú đọc sách.
Nghe thấy tiếng cửa mở, ông cụ ngẩng đầu khỏi quyển sách đẩy gọng kính lên một chút rồi nhìn về phía Phí Dương.
“Ông ơi, làm phiền ông xem giúp đứa trẻ này được không ạ?”
Tuy trong lòng vẫn ngạc nhiên về độ cũ kỹ nơi đây nhưng Phí Dương vẫn nhanh chân bước tới rồi lấy báo con ra khỏi lòng đưa cho ông cụ xem.
Ông cụ vừa nhìn thấy con báo con lấm lem máu thì giật mình, vội đặt sách xuống rồi vòng qua bàn mà đeo găng tay y tế dùng một lần nhìn chằm chằm vào vết thương rồi trách: “Sao lại để nó bị thương nặng thế này! Mau đặt lên giường khám!”
Phí Dương vội đặt báo con lên chiếc giường nhỏ màu trắng sát tường bên phải căn phòng.
Không chờ cậu trả lời, ông cụ vừa kiểm tra vết thương trên chân báo con vừa trầm giọng hỏi: “Chân này bị làm sao vậy?”
Phí Dương lắc đầu: “Cháu cũng không biết.”
Ông cụ đột ngột quay người lại, giọng nghiêm khắc quát: “Con ruột mình bị thương mà cũng không biết nguyên nhân à?”
Lúc này Phí Dương mới nhận ra là ông cụ hiểu lầm thì vội giải thích: “Ông ơi, đây không phải con cháu đâu ạ. Cháu nhặt được trên đường, không rõ vì sao lại bị thương thế này.”
Lúc này ánh mắt ông cụ mới dịu đi, quay người cúi thấp xuống vừa tháo dải băng mà Phí Dương vừa buộc lúc trước vừa hỏi: “Cậu làm sơ cứu cầm máu à?”
“Vâng.” Phí Dương gật đầu.
Ông cụ thành thạo tiêm thuốc tê, sau khi xử lý và khâu kỹ hai vết thương ở chân mới tháo găng tay dùng một lần ra rồi quay sang nhìn Phí Dương bằng ánh mắt tán thưởng: “Vết thương đã chạm tới động mạch, may mà cậu kịp thời cầm máu không thì đã chết quá nhiều máu rồi.”
Nhìn chú báo con vẫn nhắm chặt mắt và mê man bất tỉnh cho đến tận lúc khâu xong, Phí Dương cảm thấy hơi xót xa.
“Đứa nhỏ này còn đang sốt cao, tôi tiêm cho nó một mũi hạ sốt.” Ông cụ vừa nói vừa định đi lấy thuốc.
Phí Dương nhớ đến túi tiền eo hẹp của mình mà vội nói: “Không cần đâu ông ơi, là do vết thương hở nên hàn khí xâm nhập lại thêm cảm lạnh nên mới bị sốt cao.”
“Chuyện này cháu có thể chữa được.”
Ông cụ nhìn Phí Dương với mặt đầy vẻ không tin: “Cậu cũng biết chữa à?”
Phí Dương đưa tay sờ lên trán báo con, gật đầu: “Vâng, cháu biết. Người cháu chỉ còn năm mươi đồng, cũng không biết có đủ trả chi phí khâu vết thương hay không nên việc này không phiền ông thêm đâu ạ.”
Ông cụ vuốt râu nhìn Phí Dương, vẫn không sao tin nổi cậu thanh niên trẻ tuổi trước mặt lại có thể chữa bệnh: “Cậu cũng là người làm việc thiện, không có tiền cũng thôi thuốc hạ sốt chẳng đáng bao nhiêu, tôi sẽ không tính.”
Nói xong liền đẩy cánh cửa nhỏ bên cạnh đi vào, không lâu sau quay lại với một ống tiêm chứa dịch thuốc trong suốt.
Phí Dương cũng không tiện từ chối nữa mà đứng im nhìn ông cụ thành thạo dùng bông cồn sát trùng lên mông trái của báo con tiêm thuốc, tiêm xong rồi rút kim bảo Phí Dương giữ bông cầm máu.
Sau đó lấy một chiếc chăn mỏng đã cũ nhưng rất sạch sẽ đắp lên cho báo con rồi mới quay lại bàn, lấy khăn mặt lau mồ hôi trên trán ngồi xuống nói: “Quan sát một lát đã.”
Phí Dương gật đầu.
Ông cụ chỉ tay về phía ghế: “Cậu cũng ngồi đi.”
Lúc này Phí Dương mới ngồi xuống, cảm thấy trái tim đang treo cao cuối cùng cũng buông lỏng được phần nào.
“Cậu thanh niên, tôi thấy cậu cũng có chút kiến thức y học, học ngành y à?”
Phí Dương vừa định gật đầu, nghĩ lại thân phận hiện tại của mình chỉ là một con chuột vô dụng học văn học cổ điển liền lắc đầu.