Chương 8

Thấy tình hình không thể kiểm soát được nữa, Vương Vân Lôi vừa tức vừa xấu hổ mà chỉ tay về phía Phí Dương hét lớn: “Phí Dương! Cậu cút ra ngoài cho tôi! Sau này không được phép xuất hiện ở bệnh viện Minh Đức nữa!”

Lời này vừa dứt, càng khiến đám đông phẫn nộ.

“Tôi đã quay lại hết rồi, tôi sẽ đăng lên mạng cho mọi người thấy bộ mặt thật của bệnh viện Minh Đức là thế nào!”

“Đúng đấy, tôi cũng quay rồi, mọi người cùng đăng lên đi!”

“Á, tôi vừa nãy chưa quay, mau mở StarChat lên tụi mình lập nhóm chia sẻ ngay!”

“Mật khẩu là 11111111!” Một người đàn ông hét to.

Cả đám người lập tức nổ tung.

“Rốt cuộc là mấy số 1 thế?”

Người đàn ông gãi đầu: “8 số, 8 số cơ.”

...

Hành động này càng khiến Vương Vân Lôi giận đến phát cuồng, lập tức gọi bảo vệ lôi Phí Dương ra ngoài.

Cả đại sảnh còn ồn hơn chợ, Phí Dương xua tay với bảo vệ: “Tôi tự đi.”

Cậu rời khỏi bệnh viện Minh Đức bỏ lại sau lưng tất cả tiếng ồn ào, trong suốt quá trình ấy cậu chưa từng nhìn Vương Vân Lôi lấy một cái.

Công việc vốn đã sắp vào tay giờ lại tan thành mây khói, nhất thời Phí Dương không muốn về nhà ngay mà kéo khóa áo phao lên cao hơn hai tay đút túi và cứ thế lang thang không mục đích, lúc nhận ra thì đã đi tới một con đường nhỏ vắng vẻ.

Từ phía trước truyền đến vài tiếng rêи ɾỉ khe khẽ, Phí Dương ngẩng đầu lên thì trông thấy một chú báo con đang lảo đảo đi tới.

Thân thể màu đồng cổ, hoa văn đốm phân bố đều đặn.

Tuy nhiên, chân trước của nó đang chảy máu và phía sau còn kéo một vệt máu dài. Đầu mỗi lúc một thấp, đi được mấy bước thì không chịu nổi nữa ngã gục bên lề đường.

Chẳng biết là con cái nhà ai, lại lang thang một mình bên ngoài và còn bị thương nặng như vậy.

Phí Dương cảm thấy tim mình đập hơi nhanh, gặp phải một con báo lạ thì bản năng của loài chuột vẫn khiến cậu hơi sợ.

Nhưng bây giờ là giờ làm việc và con đường này lại hẻo lánh không sầm uất như đại lộ trước bệnh viện, Phí Dương nhìn quanh một vòng trước sau cũng chẳng thấy bóng người nào.

Thời tiết lạnh thế này, mà nó lại bị thương nếu để nó mặc kệ ở đây thì chắc chắn là dữ nhiều lành ít.

Dù trong lòng có chút sợ nhưng với bản năng nghề nghiệp kiếp trước thì Phí Dương vẫn do dự một lát rồi vẫn nhanh chân bước tới.

May là chỉ là một chú báo con, nếu là con trưởng thành cỡ lớn thì cậu thật sự cũng lực bất tòng tâm.

Lại gần nhìn kỹ thì mới phát hiện chân trước bên trái và chân sau bên phải của báo con đều đang chảy máu và vết thương lộ ra ngoài mơ hồ có thể thấy cả xương trắng bên trong.

Cậu đưa tay thử thì thấy hơi thở yếu ớt, toàn thân nóng hầm hập.

Phí Dương lập tức kéo khóa áo phao xuống, một cơn gió lạnh lùa vào khiến cậu run cầm cập.

Tháo cúc áo vest, kéo phần gấu áo sơ mi rẻ tiền duy nhất ra rồi dùng sức xé lấy hai mảnh vải.

Cậu chỉnh lại tư thế của báo con rồi buộc chặt phía trên vết thương ở chân trước và sau để cầm máu khẩn cấp.

Cho đến khi máu ngừng chảy, Phí Dương mới thở phào nhẹ nhõm và quan sát kỹ chú báo con trước mặt.

Đôi tai dựng lên mũi thì khô đỏ, bụng trắng mềm còn cái đuôi nhỏ xõng xoài trên mặt đất nên nhìn kiểu gì cũng không thấy đáng sợ mà còn rất đáng yêu.

Cơn sốt cậu có thể dùng châm cứu để chữa nhưng vết thương trên chân thì nhất định phải đến bệnh viện khâu lại.

Bệnh viện Minh Đức ở ngay gần đây nhưng vừa nãy Vương Vân Lôi nổi trận lôi đình và đã tuyên bố không cho cậu bước vào Minh Đức nữa.

Hơn nữa, trong tay cậu bây giờ cũng chẳng có bao nhiêu tiền nên không thể chi nổi chi phí chữa trị đắt đỏ.

Hết cách, Phí Dương đành dùng điện thoại tìm kiếm phòng khám gần đây chắc giá cả sẽ rẻ hơn bệnh viện.

Trên bản đồ Vân hiện lên một phòng khám gần nhất – Y quán Lão Bạch nằm ngay sau lưng bệnh viện Minh Đức.