“Ân nhân ơi, cậu không chỉ cứu con tôi mà còn cứu cả mạng tôi nữa.”
“Nếu hôm nay con tôi chết đi, tôi cũng chẳng sống nổi nữa!”
Phí Dương siết chặt đôi bàn tay thô ráp như vỏ cây của người mẹ, khóe mắt cũng bất giác ươn ướt.
Ngày xưa mẹ cậu cũng từng nắm tay cậu như thế, bàn tay tuy thô ráp nhưng tràn đầy ấm áp và sức mạnh.
“Rồi sẽ ổn cả thôi.”
“Cô mau mặc lại áo cho em ấy, nhớ giữ ấm cẩn thận.” Phí Dương dặn dò.
Người mẹ xúc động lúc này mới sực tỉnh, vội vàng cài lại khuy áo cho con.
Chú khỉ nhỏ đã có lại chút thần sắc rúc vào cổ mẹ, cọ má vào làn da mát lạnh nơi cổ bà ấy vẻ mặt vô cùng dễ chịu.
Người mẹ khẽ ôm con vào lòng, lau nước mắt mỉm cười nói với con: “Chính anh trai này đã cứu con đấy.”
Chú khỉ nhỏ quay đầu nhìn theo hướng mẹ chỉ, chớp mắt nhìn Phí Dương. Dù đôi môi khô nứt vì sốt nhưng cậu bé vẫn cố gắng nở một nụ cười yếu ớt đưa bàn tay bé xíu lên móc nhẹ vào tay của Phí Dương.
“Cảm ơn anh.”
Giọng nói mềm mại, ngoan ngoãn khiến người ta tan chảy.
Phí Dương cuối cùng cũng nở nụ cười rồi đưa tay xoa đầu chú khỉ nhỏ, giơ ngón cái khen ngợi: “Em rất kiên cường!”
Chú khỉ nhỏ đỏ mặt, ngượng ngùng rúc vào cổ mẹ.
“Đứa bé này ngoan quá, đúng là may mắn gặp được tiểu thần y.”
“Đúng thế, không thể đánh giá con người qua vẻ bề ngoài được.”
Lúc này, ánh mắt của đám đông nhìn Phí Dương tràn đầy vẻ khâm phục, những nghi ngờ trước đó đã bay biến không còn dấu vết.
Phí Dương ngồi lâu nên chân hơi tê, cười trừ đứng dậy đưa tay kéo mẹ con họ đứng lên.
“Cô nhớ mua thêm thuốc kháng viêm cho em ấy uống nhé.”
Người phụ nữ khẽ bế đứa trẻ lên rồi gật đầu với Phí Dương, trong mắt tràn đầy tin tưởng.
“Cô lưu lại số điện thoại của tôi qua hai ngày nữa liên hệ lại, tôi sẽ châm cứu lần nữa cho em ấy chắc chắn sẽ ổn thôi.”
“Vâng vâng.”
Người phụ nữ gật đầu, một tay bế con một tay lục tìm điện thoại trong túi áo bông.
Thấy bà ấy bế con bất tiện, Phí Dương liền cầm lấy điện thoại giúp bà ấy lưu số của mình vào.
Nghe nói trong bệnh viện có người tới gây chuyện, còn dùng vài cây kim đã chữa khỏi bệnh viêm phổi cho một đứa trẻ hôn mê. Vương Vân Lôi ban đầu còn tưởng là ai, kết quả vừa vào đại sảnh đã thấy Phí Dương bị vây ở giữa mà xung quanh là bệnh nhân và người nhà đang nhìn cậu bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ, còn vỗ tay khen ngợi cậu nữa.
Vương Vân Lôi khịt mũi đầy khinh miệt, bình thản bước vào giữa đám người giơ hai tay lên ra hiệu cho mọi người giữ im lặng.
“Các vị thân mến, để tôi giới thiệu với mọi người một chút người này tên là Phí Dương.”
“Cậu ta học chuyên ngành văn học cổ điển chứ không phải bác sĩ, làm sao có thể chữa bệnh được chứ!”
Mọi người còn tưởng Vương Vân Lôi thật sự định giới thiệu cẩn thận vị “tiểu thần y” nhiệt tâm cứu người này, ai ngờ vừa mở miệng đã là vạch mặt.
Người mẹ trung niên đang bế đứa trẻ lên tiếng nói với Vương Vân Lôi: “Vị tiểu thần y này đúng là y thuật cao minh, con tôi hiện tại đã khá hơn nhiều rồi còn hạ sốt nữa.”
Nghe thấy lại có người gọi Phí Dương là “thần y”, Vương Vân Lôi theo tiếng nhìn sang thấy người phụ nữ trung niên mặt mày tiều tụy thì càng khinh bỉ hơn: “Hừ, nếu cậu ta là thần y thì sao trông lại ốm yếu như thế?”
Chú khỉ con chạm phải ánh mắt lạnh nhạt của Vương Vân Lôi thì sợ hãi rụt cổ lại mà quay đầu ôm chặt lấy mẹ.
Người phụ nữ vội vỗ lưng con trai bị cơn sốt hành vẫn còn chưa lui hẳn vừa vỗ vừa dỗ dành.
Những người xung quanh nhìn không nổi nữa, bắt đầu chỉ trích Vương Vân Lôi.
“Người ta bảo ‘lương y như từ mẫu’ bệnh viện các người đến một đứa trẻ cũng không cứu, người ta cứu rồi anh lại còn ra nói mấy lời này?”
“Đúng vậy!”
“Bệnh viện chỉ biết kiếm tiền, nào có lo đến sống chết của người ta đâu?”
...
Một câu đã làm dậy sóng toàn bộ, Vương Vân Lôi cũng không ngờ tình hình lại phát triển thành như vậy, vội vàng lớn tiếng giải thích với đám đông: “Bệnh viện cũng phải tự chủ tài chính, ai cũng không trả tiền thì lấy gì phát lương cho bác sĩ, lấy gì để vận hành bình thường?”
“Vậy trong video tuyên truyền của bệnh viện Minh Đức các người sao lại kêu là y đức từ bi sẽ cứu người bất kể giàu nghèo? Hóa ra đều là giả hết à?”
“Phải đấy! Quan trọng là các người không cứu cũng thôi đi, người khác cứu rồi mà các người còn ra ngăn cản! Đây gọi là y đức của các người sao?”
“Đúng thế! Tự khen mình thì miệng lưỡi đầy đường mà chê bai người khác thì cũng không kiệm lời, thử hành động cho mọi người xem nào!”