Chương 6

Mới hôm kia có vụ một gã đàn ông thất tình ba lần, do bị “cắm sừng” liên tiếp nên ra đường kẹp dao lam trong tay rồi đi rạch mặt phụ nữ.

Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào Phí Dương, trong mắt tràn đầy lo lắng và bất an: “Cậu muốn làm gì?”

Phí Dương ngồi xổm lâu nên chân hơi tê đành đổi tư thế một chút. Người phụ nữ tưởng cậu định tiến lại gần vội vàng ôm con lùi về sau mấy bước giữ khoảng cách an toàn hơn một mét.

Hàn khí phong nhiệt đang chạy loạn trong cơ thể đứa trẻ và không ngừng rút cạn khí huyết của nó.

Phí Dương cầm hộp kim châm bằng tay trái, tay phải kẹp một cây ngân châm kiên nhẫn giải thích: “Cô à, con cô bị viêm phổi rất nặng và sốt cao không hạ. Châm cứu có thể giúp hạ sốt nhanh chóng, thuyên giảm triệu chứng.”

Nhưng trong lúc này người phụ nữ hoàn toàn không nghe lọt tai lời giải thích của Phí Dương mà chỉ biết ôm chặt đứa con vào lòng cảnh giác nhìn cây kim lấp lánh trong tay cậu, sợ cậu đâm vào con mình.

Có lẽ vì bị ôm quá chặt nên chú khỉ nhỏ khẽ ho khan vài tiếng, thân thể mềm oặt nằm trong vòng tay mẹ ho không ngớt như thể sắp ho rơi cả phổi ra ngoài, trông rất đáng thương.

Cơn ho vừa dứt, tiếng thở nặng nề liền vang lên rõ ràng giữa sảnh lớn tĩnh lặng như thể giây tiếp theo thôi là không thể thở nổi nữa.

“Đứa nhỏ này nguy hiểm rồi!”

Một tiếng lo lắng vang lên trong đám đông. Người phụ nữ trung niên ôm lấy đứa con yếu ớt thì cả người run rẩy đến khóc cũng không còn sức.

Cơ thể nhỏ bé ấy sắp không trụ nổi nữa rồi.

“Cô à, bệnh này tôi có thể chữa, xin hãy tin tôi.”

Phí Dương nói rất dứt khoát và chắc nịch.

Không ai trong đám đông lên tiếng nữa, yên lặng đến mức nghe được cả tiếng hít thở.

Người phụ nữ đối mặt với ánh mắt chắc chắn của Phí Dương, lông mày nhíu chặt khuôn mặt mệt mỏi nhìn con rồi lại nhìn cây kim trong tay cậu giằng co rất lâu rồi cuối cùng vẫn lắc đầu.

“Tôi... tôi chưa từng thấy ai dùng kim để chữa bệnh cả.”

“Qua bắt mạch, tôi thấy hơi thở của cậu bé đã rất yếu. Hãy để tôi thử đi, chí ít tình trạng sẽ không tệ hơn hiện tại.” Phí Dương nhìn thẳng người mẹ đang tuyệt vọng trước mặt, giọng nói vô cùng chân thành.

Hai người lặng lẽ nhìn nhau.

Có lẽ chính sự chân thành trong mắt Phí Dương khiến người ta cảm thấy an tâm và có sức mạnh hoặc cũng có thể người phụ nữ đã nghĩ thông suốt, còn hơn là trơ mắt nhìn con mình chết vì sốt. Cuối cùng bà ấy gật đầu, nước mắt âm thầm rơi xuống từ khóe mắt.

Phí Dương đỡ cơ thể chú khỉ nhỏ nằm ngay ngắn rồi cởi khuy áo bông ra, ngón tay cái phải nhẹ nhàng xác định vị trí huyệt đạo trên ngực và tay trái cầm ngân châm. Vừa định châm thì đám đông lại bắt đầu xì xào.

“Nhìn cậu trai này kìa bản thân trông còn yếu hơn ai hết, chẳng giống người biết trị bệnh gì cả.”

“Đúng vậy, lại còn dùng kim cứu người? Rõ ràng là lang băm!”

...

Khi bắt đầu trị liệu, Phí Dương sẽ tự động loại bỏ hết những âm thanh xung quanh.

Cậu thành thạo châm vào các huyệt vị quan trọng xung quanh phổi, lần lượt xoay kim và kí©h thí©ɧ huyệt đạo.

Chưa ai từng thấy lang y nào gan lớn đến thế khiến cả đám người đều trừng mắt theo dõi từng động tác trên tay Phí Dương sợ bỏ lỡ một chi tiết nào đó. Cả đại sảnh lập tức yên tĩnh, đến việc hít thở cũng không dám thở mạnh.

Chưa đến một khắc, từ chỗ cắm kim bắt đầu bốc lên hơi nóng. Giữa mùa đông giá rét thì những làn khói trắng nhè nhẹ bay lên nhìn rõ mồn một.

Người mẹ vốn đang khóc cũng quên rớt nước mắt mà há hốc mồm kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.

Đám đông như nhìn thấy kỳ quan thế gian, đồng loạt hít một hơi lạnh trầm trồ kinh ngạc. Lúc này đã có người lôi điện thoại ra quay phim và định đăng lên mạng.

Phí Dương không ngừng xoay kim, đến khi phần lớn hàn nhiệt trong cơ thể đứa nhỏ được dẫn ra ngoài, thân nhiệt cũng dần dần hạ xuống thì lúc này mới bắt đầu rút kim.

Kim vừa rút hết, chú khỉ nhỏ cũng chậm rãi mở mắt.

“Trời ơi! Chỉ vài cây kim mà thật sự đã cứu sống được đứa nhỏ!”

“Nhìn chẳng có gì đặc biệt, vậy mà là tiểu thần y đó!”

Đám người vây quanh vỡ òa, tự động vỗ tay cho Phí Dương. Vì cảnh tượng nóng bốc hơi lúc nãy đã có không ít người kéo đến xem khiến cả đại sảnh vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Người mẹ trung niên nắm chặt tay Phí Dương, quỳ dưới đất kích động đến nghẹn ngào không thốt nên lời.