Cậu nhẹ nhàng mở nắp hộp, từng cây kim bạc đã lâu không gặp xếp ngay ngắn bên trong như thể đang tranh nhau chào hỏi, còn mượn ánh sáng bên ngoài mà tinh nghịch lóe lên một cái trong mắt Phí Dương.
Khóe miệng Phí Dương khẽ cong, nở một nụ cười rồi tiện tay rút ra một cây.
Là cảm giác quen thuộc, chất liệu quen thuộc.
Cậu không chờ nổi nữa mà muốn tự cứu mình ngay lập tức.
Người bị khí hư, huyết suy cần phải dẫn khí lên trước dùng khí kéo huyết, cải thiện tuần hoàn trong cơ thể.
Phí Dương từ sau ra trước, từ dưới lên trên thuần thục tìm đúng các huyệt đạo trên đầu như Thiên Trụ, Phong Trì, Phong Phủ, Hậu Đỉnh và Bách Hội từng huyệt một rồi cắm kim vào.
Cứ cách năm phút, cậu lại dùng ngón tay điều chỉnh lực mà xoay nhẹ kim bạc.
Điều khiển mấy cây kim nhỏ này với cậu còn dễ hơn điều khiển tay chân mình.
Lúc Phí Nghị đẩy cửa bước vào, suýt chút nữa không tin vào mắt mình.
Thằng anh thần kinh của hắn ta lại tự cắm một đống kim lên đầu mình trông chẳng khác gì con nhím, điên thật rồi!
Phí Dương vốn đang ngồi trên giường nhắm mắt tĩnh dưỡng mở mắt ra thì thấy ánh mắt kinh ngạc của Phí Nghị, gương mặt đối diện là một gương mặt như thể vừa thấy ma.
“Có chuyện gì?”
Phí Nghị lúc này mới hoàn hồn, lại nhìn đầu đầy kim của Phí Dương tỏ ghét bỏ nói: “Có người tìm anh! Chuông điện thoại reo mãi, phiền chết được!”
Hắn ta ném điện thoại đang reo về phía Phí Dương rồi bĩu môi bỏ đi, không muốn ở chung với kẻ điên thêm giây nào.
Phí Dương nhìn chiếc điện thoại bị ném lên giường rồi rơi xuống, nhớ ra mình đã để quên điện thoại trong bếp sau khi nhận hàng lúc nãy.
Số lạ.
Phí Dương trượt phải màn hình, đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ dịu dàng: “Xin chào, có phải anh Phí Dương không ạ?”
“Vâng, là tôi. Xin hỏi cô là...?”
“Chúng tôi gọi từ Bệnh viện Minh Đức, anh từng đến phỏng vấn vị trí trợ lý hậu cần. Xin chúc mừng, anh đã trúng tuyển.”
“Xin hỏi khi nào anh có thể đến làm?”
Chuyên ngành của nguyên chủ đã khiến cậu đã gửi vô số hồ sơ, chỉ được vài cuộc hẹn phỏng vấn và đây là cơ hội duy nhất có thư mời. Phí Dương rất trân trọng.
“Tôi có thể đi làm ngay hôm nay.”
Hẹn gặp lúc 10 giờ, Phí Dương canh thời gian châm cứu đã đủ thì bắt đầu rút kim.
Cậu lục lọi trong tủ quần áo rồi chọn ra bộ vest duy nhất tuy chất lượng kém, thay vào rồi đứng trước gương chải lại mái tóc bết sát trán cố gắng để mình trông tỉnh táo hơn một chút.
Bệnh viện Minh Đức là bệnh viện tư nhân rất nổi tiếng trong Đế quốc Alpha, tuy vị trí của cậu chỉ là trợ lý hậu cần nói trắng ra là chân sai vặt.
Nhưng đường xa vạn dặm bắt đầu từ bước đầu tiên, Phí Dương sẵn lòng bắt đầu từ cơ sở.
Cậu khoác áo lông vũ, ra ngoài bắt tàu điện ngầm tuyến số 5 chỉ mất 10 phút là đến thẳng bệnh viện Minh Đức.
Bước vào sảnh lớn, Phí Dương hỏi thăm vị trí phòng nhân sự. Dưới sự hướng dẫn của nhân viên lễ tân cuối cùng cũng đến được trước cửa văn phòng.
Công việc này cậu có được chẳng dễ dàng gì, Phí Dương hít sâu một hơi rồi chỉnh lại quần áo lấy lại tinh thần mà gõ cửa.
Cửa mở ra, là một cô gái buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng.
Phí Dương mỉm cười tự giới thiệu: “Chào cô, tôi là Phí Dương, hôm nay đến nhận việc trợ lý hậu cần.”
Cô gái nhỏ nhìn thiếu niên trước mặt, dáng vẻ sạch sẽ dễ thương trên má còn có hai lúm đồng tiền thì đôi mắt sáng lên: “Vào nhanh đi, đợi cậu lâu lắm rồi đó! Cứ tự nhiên ngồi nhé, tôi đi lấy hồ sơ và hợp đồng.”
“Phí Dương?”
Một giọng nam vang lên, ngữ điệu mang theo vẻ trêu chọc và truyền đến từ bên phải.
Phí Dương nghiêng đầu nhìn sang, thấy một người đàn ông mặc vest đen đang ngồi bắt chéo chân trên sofa nhìn cậu bằng ánh mắt khinh khỉnh.
Ký ức không mấy tốt đẹp của nguyên chủ lập tức ùa về.
Vương Vân Lôi là bạn học cũ, tốt nghiệp Học viện Y học đại học Đế quốc.
Hồi đại học, nguyên chủ từng thích một nam sinh tên là Lý Văn là con trai trung tướng Lý Khôn của Hổ tộc.
Lý Văn học chuyên ngành chiến đấu cơ giáp với bề ngoài anh tuấn, thực lực xuất sắc là nhân vật nổi bật trong trường.
Khi đó, Lý Văn cũng thích nguyên chủ nhưng cả hai vẫn dừng lại ở giai đoạn mập mờ và chưa từng thổ lộ.
Đến gần lễ Tình nhân, Lý Văn nói sẽ mang đến một bất ngờ cho nguyên chủ khiến cậu tràn đầy kỳ vọng nghĩ rằng đối phương sẽ tỏ tình.
Không ngờ lại bị bạn cùng lớp của Lý Văn là Hạ Ấp chen chân vào, không rõ đã dùng thủ đoạn gì mà khiến Lý Văn thật sự ở bên cậu ta.
Lễ Tình nhân mà nguyên chủ chờ đợi không phải là lời tỏ tình mà là sự phản bội.
Nguyên chủ không thể chấp nhận chuyện người yêu bị cướp đi nên đã lấy hết can đảm đi chất vấn Lý Văn. Nhưng Lý Văn lại ấp a ấp úng, từ chối cậu.
Sau đó, chuyện này đến tai Hạ Ấp khiến cậu ta ghen tuông nổi cơn tam bành, dẫn theo một đám người đánh cho nguyên chủ một trận nhừ tử.