Chương 30

Một tiếng xé rách chói tai vang lên nhưng lại không kèm theo cảm giác đau đớn.

Phí Dương cúi đầu nhìn, thấy báo con dùng vuốt có gai móc xé toạc chăn và bông trong chăn xấu hổ lộ ra lúng túng chẳng biết trốn đâu.

Chắc chắn là đau lắm rồi.

Thế mà vẫn cố nhịn không vung móng vuốt, Phí Dương nhìn con báo nhỏ trước mặt thì lòng chợt mềm nhũn đến tận đáy.

Qua được hai mũi đau nhất mấy kim sau tuy nhiều nhưng không quá đau, báo con có sức chịu đựng cực mạnh cũng không còn phản ứng gì quá đáng nữa.

Châm cứu xong, đợi nửa tiếng trước khi rút kim xong thì Phí Dương cũng chẳng có việc gì làm bèn kéo ghế ra ngồi đối diện với báo con.

Báo con khẽ nhíu mày, quay đầu sang bên không muốn nhìn Phí Dương.

Nhưng động tác ấy lại kéo theo hai mũi kim ở cổ, đau khiến nó phải quay đầu lại.

Phí Dương vội đứng dậy kiểm tra không có gì đáng ngại mới yên tâm ngồi xuống mà thở dài: “Em ghét anh đến vậy à, đến nhìn anh cũng chẳng muốn nhìn lấy một cái.”

Báo con vẫn mặt lạnh như tiền.

“Haiz, đúng là nhặt được một tổ tông về nhà mà.” Phí Dương bất lực lẩm bẩm.

Báo con nhíu mày.

Cái biểu cảm rất nhỏ này không lọt qua được mắt Phí Dương, cậu đưa tay bật nhẹ lên trán báo con một cái.

“Sao? Còn không đồng ý điều anh nói hả!”

Báo con đang lim dim mắt bị búng trán một cái thì lập tức mở choàng mắt, trừng trừng nhìn Phí Dương đến hơi thở cũng nặng nề hơn hẳn.

Ở chung lâu ngày, nỗi sợ trời sinh với dị thú cấp cao của Phí Dương cũng dần biến mất huống hồ đôi mắt tròn xoe, long lanh nước của báo con nhìn kiểu gì cũng đáng yêu không chịu nổi.

Phí Dương hoàn toàn không để tâm đến sự “đe doạ” kia mà chỉ cười nói: “Rõ ràng là một tiểu tổ tông vậy mà còn cứng miệng không chịu nhận, trẻ con sao đứa nào cũng kiêu ngạo thế chứ.”

Quả nhiên, câu này vừa nói ra thì báo con lại không thèm để ý đến cậu nữa và dứt khoát nhắm tịt mắt lại.

Già dặn, không hợp chọc ghẹo.

Không đùa thì lạnh lùng, đùa một cái lại càng lạnh hơn.

Chẳng giống tí nào với mấy đứa cháu trai cháu gái ở kiếp trước của cậu, lúc nào cũng líu ríu nô đùa tràn đầy hơi thở trẻ thơ.

Phí Dương bất đắc dĩ lắc đầu, chẳng lẽ thời thơ ấu của dị thú cấp cao đều thế này sao?

Chỉ từng trải qua làm dị thú cấp thấp và người thường thì Phí Dương thật sự không hiểu nổi.

Đến khi hết nửa tiếng, Phí Dương liền rút kim xuống. Vì báo con còn nhỏ nên châm cứu lâu quá cũng sẽ khiến cơ thể bị hư tổn và chịu không nổi.

Cậu rót cho báo con một ly nước ấm lại đưa thêm vài miếng thịt khô nhỏ để bổ sung thể lực.

Châm cứu nhìn qua chỉ là một mũi kim bạc chích vào nhưng đều nhắm đến những huyệt đạo quan trọng giúp tăng khí dưỡng thần, tuy có tác dụng chữa bệnh nhưng cũng tiêu hao thể lực rất nhiều.

Báo con ăn thịt khô một cách tao nhã khiến Phí Dương bất giác lại nhớ tới lời Phương Hoa từng nói, thật giống một tiểu vương tử.

Một hoàng tử báo hoa bước ra từ truyện cổ tích.

Xong xuôi tất cả, cũng đã hơn một giờ.

Phí Dương xuống lầu, quả nhiên hai mẹ con nhà kia đã ăn uống xong xuôi và vào phòng nghỉ cả rồi.

Phí Dương tự mình vào bếp, lấy thịt dê đông trong tủ lạnh ra rã đông và nhanh tay xào một đĩa thịt dê xào cay.

Cơ thể cậu thuộc hàn tính mà mấy hôm nay vận động nhiều lại châm cứu, hiệu quả tuy có nhưng cũng cần phối hợp với ăn uống để điều hòa. Có như vậy mới đạt được hiệu quả tốt nhất.

Mùi thịt dê thơm phức bốc lên, Phí Dương dùng đũa gắp một miếng từ chảo ra nếm thử còn hơi nóng nhưng hương vị thơm ngon lâu ngày không được nếm qua khiến cậu cảm thấy vô cùng thỏa mãn, ăn thêm một miếng nữa rồi mới bày ra đĩa đem ra phòng ăn.

Phí Dương ăn rất nhanh, đây cũng là thói quen đã thành nếp từ kiếp trước khi hành nghề y.

Có những khi bệnh nhân xếp hàng từ 7 giờ rưỡi sáng đến tận 1 giờ rưỡi trưa, hai giờ lại phải bắt đầu ca chiều nên thời gian dành cho bác sĩ ăn uống thật sự rất ít ỏi.

Tất nhiên, đó không phải là một thói quen tốt.

Cho nên, bây giờ không còn phải chạy đua với thời gian nữa Phí Dương bắt đầu ép bản thân ăn chậm lại để giảm gánh nặng cho dạ dày.