Phí Dương dùng hai tay xoa mạnh hai bên thái dương, lắc lắc cái đầu còn hơi choáng váng và cố gắng rời giường thay đồ thể thao dày và giày chạy rồi ra ngoài rèn luyện.
Xuống dưới, vừa vặn gặp Phí Nghị mặc bộ đồ thể thao đỏ sọc vàng trông như cà chua xào trứng.
Phí Nghị thấy Phí Dương mặc một bộ đồ thể thao trắng toát xuống lầu, cả người trông càng thêm tái nhợt ốm yếu thì lập tức lộ vẻ khó tin hừ một tiếng rồi cười khẩy: "Cái đồ yếu ớt như anh mà cũng ra chạy bộ buổi sáng à?"
Thấy Phí Dương không đáp thì Phí Nghị lại càng lấn tới, muốn trả mối hận tối qua: "Năm lớp ba kiểm tra thể lực, anh còn nôn cả mật ra đến đứa con gái thể lực yếu nhất trường còn hơn anh mà mất mặt về đến tận nhà, anh quên rồi à?"
Phí Dương tin những gì Phí Nghị nói với cái thân thể rách nát này có thể làm ra chuyện như vậy cũng chẳng ngạc nhiên.
Cậu không tiếp lời chỉ im lặng bước ra ngoài và không muốn phí lời với cái kẻ lắm mồm phía sau.
Phí Nghị lại tưởng Phí Dương bị mình nói cho không dám ngẩng đầu thì đắc ý bám theo vừa định chế giễu tiếp thì lại thấy ánh mắt Phí Dương lạnh lùng và trong đôi mắt mỏi mệt kia toát ra một sự thờ ơ rõ ràng.
Phí Nghị nào chịu nổi ánh mắt đó từ cái thằng anh yếu ớt kia, lập tức túm lấy tay Phí Dương mà bắt cậu đối mặt: "Anh kiêu ngạo lắm nhỉ!"
Phí Dương nhìn thẳng vào mắt Phí Nghị mà cười nhạt, khẽ lắc đầu.
Rốt cuộc là ai kiêu ngạo?
Bị thằng anh yếu xìu coi thường!
Cảm giác chưa từng có này khiến Phí Nghị bốc hỏa tới tận óc, lập tức nổi giận: "Đừng quên! Anh sắp 25 tuổi rồi, đến lúc đó thời hạn giám hộ kết thúc, nhà tôi cũng chẳng còn nghĩa vụ nuôi cái đồ vô dụng như anh nữa đâu!"
Thấy Phí Dương vẫn mặt không cảm xúc nhìn mình, Phí Nghị nghiến răng nghiến lợi nói: “Cứ chờ mà bị đuổi ra khỏi nhà đi!”
Phí Nghị trừng mắt lườm Phí Dương một cái rồi ngẩng đầu bỏ đi, nhanh chóng chạy xa dần.
Từ xa chỉ còn nhìn thấy bóng dáng rực rỡ như món trứng xào cà chua.
Cuối cùng cũng không còn tiếng ồn ào của Phí Nghị, Phí Dương xoay xoay tay chân và bắt đầu chạy bộ chậm về phía sân thể dục.
Sân không xa, chạy chậm khoảng mười phút là đến nơi.
Buổi sáng có khá nhiều người chạy, phần lớn đều là thân hình cường tráng và qua lớp đồ thể thao cũng có thể thấy rõ đường nét cơ bắp.
Rất ít người yếu ớt như cậu, chạy hai vòng đã thở hổn hển mặt đỏ bừng như muốn ngất.
Cũng có người nhìn cậu bằng ánh mắt khinh thường hay khó hiểu nhưng Phí Dương hoàn toàn lờ đi chỉ tập trung vào việc rèn luyện của mình.
Phí Nghị cùng mấy người bạn thân chạy chung, lúc chạy tới khúc cua ngang qua chỗ Phí Dương liền quay sang cười nói với bạn: “Chuột nhắt thì nên ngoan ngoãn kết hôn sinh con, lo việc bếp núc chăm con cái, tụi mày thấy có đúng không?”
Mấy người đàn ông cao lớn bên cạnh cười theo gật đầu, trong đó có một người mặc đồ thể thao đen, chân dài còn nheo mắt trêu ghẹo: “Cục cưng như em mà cũng làm chuyện khổ cực vậy sao? Anh thấy mà xót.”
Câu đó khiến cả bọn cười ầm lên.
Quả là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
Phí Dương chẳng thèm lãng phí lời lẽ với bọn chúng, cũng không tiếp tục chạy theo đường vòng nữa mà dứt khoát rẽ trái mà đi theo đường thẳng trong sân để tránh xa đám người nhàm chán đó.
Điều cậu cần làm nhất bây giờ là điều dưỡng cơ thể.
Mấy câu mỉa mai chế giễu phía sau bị gió cuốn đi hết, chẳng lọt nổi vào tai Phí Dương chút nào.
Vì thể trạng quá kém, lần chạy sáng đầu tiên Phí Dương cũng không ép buộc bản thân quá mức nên khi thật sự không thể chạy được nữa thì chuyển sang đi bộ hai vòng và tiến hành từ từ rất có quy trình.
Phí Nghị chẳng đợi Phí Dương, kết thúc tập luyện thì tự chạy bộ về nhà.
Phí Dương đi chậm hơn, khi về đến nơi vừa nhìn vào bàn ăn đã thấy chén đũa vẫn còn hai bộ nhưng dĩa đều trống trơn.
Mẹ con Phí Nghị đã ăn xong từ lâu, cũng không thèm phần cho cậu chút nào mà coi cậu như không hề sự tồn tại.
Phí Dương lên lầu tắm rửa, sau đó tự mình vào bếp kiếm gì ăn.
Đang dùng muỗng phết mứt việt quất vào giữa hai lát bánh mì thì vang lên tiếng điện thoại.
Phí Dương đành đặt bánh mì và muỗng xuống tiện tay rút tờ giấy lau sạch tay rồi lấy điện thoại từ túi quần ra, là một số lạ phía dưới hiển thị “giao hàng – đồ ăn nhanh”.
Chắc là đơn kim bạc đã đến, Phí Dương nhấc máy.
“Xin chào, ngài Phí Dương phải không ạ? Giao hàng tinh tế của ngài đã đến rồi.”
Phí Dương cất điện thoại rồi ra ngoài lấy hàng.
Mang hộp hàng về phòng, cậu cũng chẳng buồn tiếp tục miếng bánh dở dang mà lập tức mở gói.
Bên trong là một chiếc hộp sắt tinh xảo cỡ bàn tay, bên trên in hình bầu trời sao rộng lớn.
Trong thời đại Tinh Tế, loại hình ảnh này chẳng còn gì mới mẻ với mọi người và ai nấy đều đã quá quen thuộc nhưng với Phí Dương thì đó vẫn là một cảnh đẹp rất đáng trân trọng.