Chương 29

Phí Dương trở về nhà thì thấy thím đang tưới hoa trong phòng khách, hôm qua còn dịu dàng nhỏ nhẹ với cậu mà hôm nay thì chẳng buồn liếc lấy một cái, vẻ mặt đắc ý như thể tất cả mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay bà ta.

Phí Dương cũng chẳng buồn bắt chuyện mà quay người trở về phòng mình.

Tinh thần của báo con hôm nay khá hơn nhiều nên vừa thấy Phí Dương đẩy cửa bước vào thì nó đã dựng tai lên, ngoảnh đầu nhìn về phía cửa.

Thấy báo con, tâm trạng Phí Dương cũng phấn chấn hẳn lên.

“Đầu đỡ hơn chưa?”

Phí Dương xoa xoa tay, đi đến gần quan sát sắc mặt của báo con một cách cẩn thận rồi hỏi.

Không ngờ báo con lại khẽ gật đầu.

Chỉ một phản ứng bình thường ấy thôi cũng khiến Phí Dương rất đỗi hài lòng.

Cuối cùng cũng là một đứa trẻ có thể giao tiếp bình thường rồi, có lẽ trước kia nó không thèm để ý tới mình là vì máu tụ trong đầu khiến nó khó chịu quá thôi.

“Lát nữa chờ tay anh ấm lên anh sẽ châm cứu thêm một lần nữa cho em, làm liên tục thì hiệu quả sẽ tốt hơn.”

Phí Dương vừa nói xong thì chân mày đang thả lỏng của báo con lập tức nhíu lại, giữa trán bị bóp ra một nếp nhăn nhỏ xíu.

Dựa vào kinh nghiệm hành y nhiều năm Phí Dương tất nhiên biết tình trạng máu tụ ở đầu báo con nặng đến mức nào, châm cứu chắc chắn sẽ rất đau thì bèn nhẹ giọng an ủi: “Yên tâm, lần này sẽ không đau như lần trước đâu.”

Báo con ngẩng cao đầu, bộ dạng kiêu căng kia rõ ràng như đang nói: Em có sợ đau đâu!

Phí Dương suýt nữa không kiềm được ham muốn mà bế nó lên mà vò cho đã tay nên chỉ đành cười cười đi đến bàn bật Tinh Võng lên.

Nhân lúc tay còn chưa ấm cậu nhận và lưu lại bản hợp đồng mà Tần Hỏa vừa gửi đến, sau đó lại bắt đầu tìm tin tức cho thuê nhà gần đây.

Dù mai kết quả ra sao thì cũng chắc chắn phải chuyển đi rồi.

Phải chọn nhà trước để đến lúc đó khỏi cuống lên.

Vì chỉ ở một mình cộng thêm trong tay không dư dả gì, Phí Dương lên diễn đàn Vạn Sự Thông vào chuyên mục cho thuê nhà để tìm các căn một phòng ngủ một phòng khách có giá thuê thấp một chút.

Tuy cậu sắp là một “phú nhị đại” ngầm có trong tay hơn mười triệu tinh tệ nhưng dù gì tiền vẫn chưa vào ví.

Không tiêu tiền trước là thói quen xưa nay của Phí Dương.

Lướt qua không ít bài đăng, cuối cùng Phí Dương chọn được một căn một phòng ngủ một phòng khách hướng Nam Bắc với ánh sáng tốt và tiền thuê 12.000 tinh tệ/6 tháng.

Vị trí cũng khá gần và cách nhà hiện tại chỉ chừng năm sáu dặm, xung quanh còn có trạm tàu điện số 5 nên giao thông rất thuận tiện.

Liên hệ qua điện thoại với chủ nhà và hẹn năm giờ chiều sau khi chủ nhà tan làm thì đến xem.

Giải quyết tạm thời được chuyện nhà cửa, đôi tay lạnh cóng của Phí Dương cũng dần ấm lại, cậu rửa tay xong thì cầm hộp châm cứu đi đến trước mặt báo con.

Phí Dương vừa bước tới, thân thể báo con rõ ràng khẽ giật song vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

Thế nhưng, hành động này trong mắt Phí Dương chẳng khác nào đang chuẩn bị nghênh địch.

“Hôm nay không châm ở đầu đâu.”

Lời này vừa dứt thì Phí Dương lập tức thấy cơ thể báo con thả lỏng ra một chút, chỉ là vẫn cố gắng ngồi yên không nhúc nhích.

Tính cách điềm đạm đến mức trầm mặc thế này, đúng là chẳng giống trẻ con chút nào.

Nhưng mà nhìn lại thì rõ ràng là một chú báo con.

Hôm nay sẽ châm từ cổ dọc xuống sống lưng, nhằm khai thông các kinh mạch chính và giúp máu ở đầu lưu thông tuần hoàn từ trên xuống dưới.

Cơ thể con người là một thể thống nhất nên không thể chỉ đau đầu thì chữa đầu, đau chân thì chữa chân cũng phải chú trọng đến tính toàn diện.

Hai mũi kim ở cổ cực kỳ đau nhưng Phí Dương không hề vì lần trước bị cào mà chùn bước.

Trước đây khi còn đi học, có lần nghe mấy đàn chị học sản khoa bên Tây y kể rằng sản phụ lúc đau đẻ cực kỳ đau nên có khi còn cắn cả tay mình hoặc cánh tay bác sĩ, y tá.

Làm bác sĩ chính là như vậy, tình huống nào cũng có thể gặp phải. Nhưng một khi đã chọn con đường này thì phải nhận được sự tin tưởng của bệnh nhân và phải vững bước đi tiếp đến cùng.