“Vâng ạ.” Cô lễ tân chỉ về phía bộ sofa màu be bên tay phải: “Mời anh ngồi bên này đợi một lát, luật sư Tần đang tiếp khách.”
Phí Dương đi đến ngồi xuống sofa, đưa mắt quan sát khung cảnh xung quanh.
Bên ngoài trông rực rỡ đỏ chói nhưng nội thất bên trong lại theo phong cách nhã nhặn với tường sơn màu vàng nhạt thanh lịch và quầy tiếp tân màu lam tươi mát.
“Anh dùng cà phê hay trà trái cây?” Cô lễ tân bước tới hỏi với nụ cười dịu dàng.
“Trà trái cây, nóng.”
“Vâng, xin anh chờ một chút.”
Phí Dương nhấp ngụm trà trái cây, bụng cũng ấm lên. Trong đầu không khỏi nghĩ đến chú báo con ở nhà.
Tuy suốt ngày kiêu căng ngạo mạn nhưng lúc cào bị thương tay cậu thì nó vẫn rất quan tâm đến vết thương. Lúc đó, lòng cậu thật sự thấy ấm áp.
Từ cầu thang truyền đến tiếng nói chuyện, Phí Dương nhìn theo hướng đó thì thấy một cô gái trẻ dáng người thon thả, mắt thâm quầng còn khóe miệng có vết thương và một người đàn ông cao gầy mặc vest chỉnh tề từ trên lầu bước xuống.
“Yên tâm đi, vụ bạo hành gia đình như thế tôi từng xử lý nhiều rồi và chưa thua bao giờ.” Người đàn ông nói với cô gái.
Giọng điệu tự tin vô cùng, dù có chút ngông cuồng nhưng không hiểu sao lại khiến người ta thấy an tâm.
“Vậy thì nhờ anh, luật sư Tần.”
Người đàn ông tiễn cô ra tận cửa rồi mới quay lại và theo thói quen chỉnh lại áo vest.
Phí Dương đứng lên thì người đàn ông gật đầu với cậu, cô lễ tân giới thiệu: “Luật sư Tần, đây là anh Phí, người đã hẹn ký hợp đồng với anh.”
Thì ra đây chính là Tần Hỏa.
Không có tóc đỏ, không diêm dúa.
Tóc ngắn gọn gàng màu đen, vest thẳng thớm đúng chuẩn phong cách giới tinh anh.
Tần Hỏa mỉm cười bắt tay với Phí Dương: “Chào cậu, cậu Phí.”
Phí Dương cũng lễ phép cười đáp lại.
“Chúng ta lên văn phòng nói chuyện.”
Phí Dương theo Tần Hỏa lên tầng hai.
Văn phòng bày hai dãy giá sách, một bên toàn sách còn một bên là các hộp hồ sơ màu xanh xếp ngay ngắn.
Trước giá sách là chiếc bàn làm việc gỗ lớn, đặt một màn hình lớn và bên cạnh là mấy chồng tài liệu xếp gọn gàng.
“Mời ngồi.”
Tần Hỏa chỉ vào ghế xoay da phía đối diện rồi tự mình ngồi xuống rồi mở hợp đồng đã soạn sẵn trên Quang Não cho Phí Dương xem.
“Tôi đã đánh dấu rõ từng khoản trong hợp đồng, cậu xem kỹ một lượt nếu không có vấn đề gì thì ký vào góc dưới bên phải.”
Phí Dương gật đầu, chăm chú đọc từng chữ một.
Dù sao cũng là hơn mười triệu nên không thể qua loa được.
Sau khi xác nhận không có vấn đề, Phí Dương ký tên mình vào góc phải dưới cùng.
“Tài khoản Tinh Võng của cậu là gì? Tôi sẽ gửi một bản sao lưu cho cậu.”
Phí Dương đọc tài khoản, Tần Hỏa gửi tài liệu qua.
Nghĩ đến việc ngày mai chú sẽ trở về thì chắc chắn không dễ dàng gì, Phí Dương bèn báo trước: “Mai là sinh nhật 25 tuổi của tôi, tôi muốn nộp đơn kiện ngay trong ngày mai.”
“Không vấn đề.” Tần Hỏa đầy tự tin đáp lời.
“Vậy khoảng bao lâu thì có kết quả?”
Phí Dương rất quan tâm đến điểm này, bởi vì nếu ngày mai trở mặt thì cậu chắc chắn không thể ở lại cái nhà đó nữa, sớm muộn cũng sẽ bị đuổi đi.
Hiện tại trong tay chỉ có 20.000 tinh tệ, nếu kiện tụng kéo dài thì cậu sẽ rơi vào thế bị động.
Thời đại Liên Bang nên việc lạm phát vẫn rất nghiêm trọng.
“Trường hợp của cậu, không có gì mơ hồ về tình tiết vụ án thì phán quyết sẽ rất nhanh thôi, chậm nhất hai ngày là xong. Nếu sau khi có kết quả mà bên kia vẫn cố tình chậm chạm thì cậu có thể nộp đơn yêu cầu cưỡng chế thi hành án. Nhưng mà toà sẽ thu 0,5% phí hành chính.”
Quả nhiên là tinh tế, hiệu suất làm việc đúng là cao thật!
Có điều, 0,5% = 50.000, cái phép tính này vẫn khiến Phí Dương đau ví một trận.