Chương 27

Phí Dương nhếch môi, quảng cáo có vẻ hơi khoa trương nhỉ?

Cậu bấm vào phần trò chuyện trực tuyến.

Phí Dương: [Chào luật sư Tần, tôi muốn tư vấn về vấn đề thừa kế tài sản.]

Tần Hỏa trả lời rất nhanh: [Đã đủ tuổi thành niên chưa?]

Phí Dương: [Ngày mai là sinh nhật 25 tuổi của tôi, đến tuổi trưởng thành rồi.]

Tần Hỏa: [Được, vậy cụ thể muốn hỏi về phương diện nào?]

Phí Dương: [Tôi mồ côi từ nhỏ, chú thím làm người giám hộ của tôi và quản lý tài sản thừa kế của ba mẹ tôi. Giờ tôi sắp trưởng thành nên muốn đòi lại nhưng chắc họ sẽ không phối hợp.]

Tần Hỏa: [Có danh sách cụ thể không?]

Phí Dương: [Đại khái là tài sản và tiền an ủi thôi.]

Tần Hỏa: [Đại khái? Cậu thanh niên, pháp luật là chuyện nghiêm túc đấy.]

Tần Hỏa: [Cậu gửi mã ID của ba mẹ cậu qua đây tôi sẽ tra giúp.]

Phí Dương lần theo ký ức của nguyên chủ mà gửi mã ID sang.

Rất nhanh sau đó, Tần Hỏa phản hồi: [Di sản và tiền an ủi cộng lại tổng là 12 triệu 600 nghìn tinh tệ.]

Phí Dương kinh ngạc đến há hốc miệng, thì ra cậu là một phú nhị đại thứ thiệt.

Một phú nhị đại ngầm đã sống nghèo khổ suốt hai mươi năm.

Tần Hỏa: [Tuy nhiên, cần trừ đi khoản trợ cấp nuôi dưỡng pháp định 2.000 tinh tệ mỗi tháng, tổng cộng là 23 năm và 2 tháng, tương đương 556.000 tinh tệ.]

[Tức là cậu có thể yêu cầu khởi kiện để đòi lại 11 triệu 504 nghìn tinh tệ.]

Tần Hỏa nhắn liền mấy tin, rất nhanh liên quan đến tiền bạc đều được tính toán chính xác đến tận số thập phân. Luật pháp, cũng giống như y học vậy quả thật là một ngành cực kỳ nghiêm ngặt và chính xác.

Số tiền lớn thế này, chắc chắn chú thím sẽ không dễ dàng buông tha mà muốn lấy lại nhất định phải đưa ra pháp luật.

Phí Dương: [Vậy chi phí bên anh tính sao?]

Tần Hỏa: [Tôi không tính phí cao đâu, chỉ lấy 1%.]

Một phần trăm nghe thì có vẻ ít nhưng nếu tính dựa trên hơn mười triệu thì cũng là hơn một trăm nghìn.

Đúng là nghề hút máu!

Chỉ cần dùng miệng thôi mà đã kiếm được từng ấy tiền.

Phí Dương bỗng cảm thấy số tiền 20.000 tinh tệ hôm qua nhận từ Ái Quân giờ lại thấy yên tâm hơn hẳn.

Phí Dương: [Vậy chúng ta liên hệ kiểu gì?]

Tần Hỏa: [Ký hợp đồng trước. Tôi đến tìm cậu hoặc cậu đến văn phòng tôi.]

Phí Dương không chút do dự: [Tôi đến tìm anh.]

Tần Hỏa gửi địa chỉ qua: [Cậu khi nào tiện thì qua, nhớ gọi điện trước cho tôi. Số của tôi là xxx.]

Phí Dương: [Được. Nhưng hiện tại tôi không có đủ tiền.]

Tần Hỏa: [Yên tâm, ký hợp đồng xong khi nào kiện thắng đòi được tiền thì mới tính phí.]

Sau khi trao đổi xong với luật sư Tần thì tâm trạng Phí Dương nhẹ nhõm hẳn.

Ngày mai, binh đến tướng chặn nước đến đất ngăn.

Phí Dương thay quần áo rồi ra ngoài bắt chuyến tàu điện số 5, chuyển sang tuyến 7 tại trạm Bình An Lộ chưa đầy nửa tiếng đã đến Văn phòng luật sư Tần Hỏa.

Văn phòng nằm bên phải đường, bảng hiệu màu đỏ rực y như phong cách trên mạng.

Phí Dương đẩy cửa bước vào, trong đầu tưởng tượng sẽ thấy một luật sư nam tóc đỏ rực và ăn mặc diêm dúa nổi bật.

Sảnh văn phòng không lớn nhưng lại sạch sẽ, sáng sủa khiến người ta có cảm giác thoải mái dễ chịu.

Cô lễ tân mặc đồng phục công sở thấy Phí Dương bước vào liền đứng dậy mỉm cười: “Chào anh, anh cần gì ạ?”

Phí Dương bước tới vài bước, cười đáp: “Tôi hẹn với luật sư Tần Hỏa để ký hợp đồng.”

Cô lễ tân mở sổ hẹn: “Xin hỏi quý danh của anh?”

“Không dám nhận, tôi họ Phí, tên Phí Dương.”