Phí Dương chỉ cười nhẹ.
Xem ra trước đây nguyên chủ sống theo phương châm: Còn sống là được.
“Lâu rồi không gặp, để lại thông tin liên lạc đi.” Lâm Thanh Phong cười rất thân thiện, đúng kiểu anh trai nhà bên.
Phí Dương gật đầu, lấy điện thoại ra rồi hai người lưu thông tin của nhau, thêm bạn trên StarChat và trò chuyện vài câu rồi mới chia tay.
Khi Phí Dương trở về nhà thì bữa sáng đã chuẩn bị xong.
Thím cậu mỉm cười gọi cậu ăn không còn như hai hôm trước, châm chọc cậu mệt như chó nữa.
Phí Nghị vừa nhai sandwich vừa âm thầm ra hiệu với mẹ, mẹ hắn ta gật đầu ra hiệu an tâm sau đó quay sang nhìn Phí Dương.
“Dương Dương, chú cậu vừa gọi về nói chuyện hôn sự với Trình Khải rất tốt nên cứ thế định rồi. Mai chú về là sẽ quyết định thay cậu.”
“Thím à, tôi đã nói là còn phải suy nghĩ thêm.”
Không ngờ thím lại lập tức đẩy trách nhiệm đi: “Ây da, cậu cũng biết mà, tôi phải nghe chú cậu. Cậu có gì không hài lòng thì mai tự nói với ông ấy đi.”
Bà ta sẽ nghe lời chú sao?
Chú cậu nổi tiếng là sợ vợ.
Biểu hiện khác thường như thế chỉ càng khiến Phí Dương nghi ngờ nhiều hơn.
Cậu ăn sáng qua loa rồi trở về phòng, nằm trên giường nhắm mắt suy nghĩ một lúc rồi lấy điện thoại ra.
Mở StarChat rồi bấm vào khung chat đầu tiên, avatar bầu trời xanh với mây trắng – gửi cho Lâm Thanh Phong một tin nhắn: [Anh Lâm, anh có biết Trình Khải không?]
Ngay lập tức, tiếng chuông thông báo tin nhắn vang lên.
Lâm Thanh Phong: [Biết chứ, sao vậy?]
Cùng là người trong quân đội Hổ tộc lại quen biết nên chắc chắn hiểu rõ vài chuyện.
Phí Dương lập tức gõ nhanh: [Anh thấy người này thế nào?]
Lần này, tin nhắn gửi đến chậm hơn một chút.
Lâm Thanh Phong: [Được xem là một trong những người trẻ tuổi xuất sắc nhất trong khóa của tôi, chỉ là...]
Phí Dương: [Chỉ là gì cơ?]
Bản năng mách bảo cậu là những chữ tiếp theo rất quan trọng. Vừa ăn sáng xong, đầu óc còn hơi choáng nhưng giờ đột nhiên tỉnh táo hẳn. Cậu ngồi bật dậy, khoanh chân trên giường chăm chú nhìn màn hình.
Lâm Thanh Phong: [Sao tự nhiên lại hỏi về anh ta?]
Phí Dương không muốn chuyện này lan ra ngoài, bèn trả lời: [Chỉ muốn hỏi thôi, anh có thể nói không?]
Lâm Thanh Phong: [Anh ta mắc chứng cuồng loạn rất nghiêm trọng.]
Cuồng loạn?
Phí Dương học y hơn mười năm nhưng chưa từng nghe đến cái bệnh này.
[Cái đó là bệnh gì vậy?]
Lâm Thanh Phong: [Cậu không nhập ngũ nên có thể chưa biết.]
[Cuồng loạn là một chứng rối loạn tinh thần rất dễ mắc ở các chiến sĩ điều khiển cơ giáp.]
[Là vấn đề nan giải của giới y học và đến nay vẫn chưa có cách chữa khỏi.]
[Trình Khải chính là ca bệnh nặng của dạng này.]
[Giai đoạn cuối, mỗi lần phát bệnh là vô cùng bạo lực.]
[Trước đây không lâu, lúc lên cơn đã lỡ tay đánh chết người yêu.]
[Là bên quân đội ém chuyện này xuống, không muốn tạo dư luận xấu nên mới không bị truyền ra ngoài.]
Đánh chết người yêu?
Dù là có chút quan hệ huyết thống, Phí Dương cũng không thể ngờ rằng chú thím và Phí Nghị lại độc ác đến mức đó.
Lâm Thanh Phong: [Cậu đừng nói chuyện này ra ngoài nhé.]
Phí Dương: [Tôi sẽ giữ kín. Cảm ơn anh Lâm.]
Phí Dương đặt điện thoại xuống nhắm mắt rồi ngửa người ngã ra giường, tấm nệm vang lên tiếng “kẽo kẹt” bật người cậu dội lên nhẹ một cái.
Nằm một lúc, cậu bỗng nghĩ đến điều gì lập tức mở mắt và nhảy xuống giường rồi mở Tinh Võng.
Chú báo con đang lim dim dưỡng thần lười biếng nhìn sang một cái, lại làm trò gì nữa đây?
Kiến thức pháp luật liên bang đối với một tiến sĩ y khoa như Phí Dương vẫn khá mơ hồ, dù sao khác ngành mà.
Cậu mở Vạn Sự Thông của Đế quốc Alpha và tìm đến văn phòng luật sư xếp hạng cao nhất – Văn phòng luật sư Tần Hỏa.
Vừa vào đã thấy một dòng chữ đỏ như lửa rực rỡ đập thẳng vào mắt “Vấn đề pháp luật tìm Tần Hỏa, sự nghiệp gia đình đều đỏ chói!”