Chương 25

Muốn hù chết Hamster đấy à!

Phí Dương luống cuống với tay ra sau tìm công tắc, mò mẫm mấy lần mới bật được đèn đầu giường rồi quay đầu lại thì thấy chú báo con đang ngồi chễm trệ trên giường mình, nghiêng đầu nhìn cậu vẫn là bộ mặt khinh thường muôn thuở.

Phí Dương thở phào nhẹ nhõm, đúng rồi ban đêm mắt báo phát sáng mà.

“Không ngủ còn bò lên giường anh làm gì!” Phí Dương vừa tỉnh dậy đã bị dọa cho hết hồn, giờ lấy lại tinh thần cũng chẳng có tâm trạng tốt gì.

“Về giường ngủ ngay!”

Báo con ưỡn cổ lên và bày ra dáng chết cũng không đi.

Phí Dương thay bộ đồ ngủ sạch sẽ, lau mồ hôi trên trán cũng không còn quá căng thẳng nữa. Cậu chợt nhớ đến chuyện đời trước cháu gái cậu nửa đêm hay bò sang phòng ba mẹ rồi gác cằm lên mép giường ngủ nhìn buồn cười vô cùng.

Phí Dương bước tới mà ngồi xổm trước báo con hỏi: “Em... chẳng lẽ sợ bóng tối à?”

Báo con hừ một tiếng quay ngoắt lưng lại mông hướng về phía Phí Dương.

Xem ra bị đoán trúng tim đen rồi, đang tức giận đấy.

Nhóc con kiêu ngạo đáng yêu này, Phí Dương lại muốn trêu thêm mấy câu nên cố nhịn cười: “Không sợ thì về đi, anh sắp ngủ rồi.”

Báo con không thừa nhận mà cũng không rời đi, cứ thế nằm lì trên giường của Phí Dương không chịu xuống.

Phí Dương cố tình vuốt lông nó một cái thì thấy nó không vui nhích cái mông, lông lại bắt đầu dựng lên thì cậu liền không trêu nữa mà kéo chăn đắp lên cho cả hai rồi mỉm cười tắt đèn.

Còn lúc này, Phí Nghị đang bị người ở đầu dây bên kia mắng cho không dám thở mạnh.

“Chút việc cỏn con vậy mà cũng không làm được!”

“Cậu còn làm được trò trống gì!”

“Chỉ có vậy mà cũng đòi thăng chức à?”

“Anh Ấp, tôi đảm bảo...”

Chưa nói hết câu thì điện thoại đã bị dập thẳng.

Phí Nghị hít sâu một hơi, đặt điện thoại xuống.

Phí Dương, mày dám cản đường tao!

Sáu giờ sáng, Phí Dương tỉnh dậy đúng giờ. Cơ thể ngày càng nhẹ nhàng và khoan khoái.

Cậu duỗi người một cái, đưa tay sờ sang bên cạnh thì chăn đã trống trơn thì nghiêng đầu nhìn qua thấy chú báo con đang lim dim dưỡng thần trên ghế sofa.

Chú báo con vốn bẩn thỉu bê bết máu mà giờ đã sạch sẽ sáng bóng.

Bộ lông mượt mà và vẻ ngoài xuất sắc, đúng là tiểu vương tử trong loài báo!

Đúng là trời sáng rồi, nó chẳng còn là bé con sợ bóng tối đêm qua nữa nhỉ.

Phí Dương khẽ lắc đầu đứng dậy soi gương thì thấy gò má mình hồng hào và người cũng bắt đầu có da có thịt không còn gầy guộc như trước.

Điều trị đã có tiến triển, tâm trạng Phí Dương rất tốt liền ra ngoài bắt đầu luyện tập.

Hôm nay, cậu cố gắng chạy được ba vòng thì thật sự không chịu nổi nữa, dạ dày bắt đầu cuộn lên có vị chua chua nghèn nghẹn ở cổ họng nhưng vì chưa ăn sáng nên chẳng có gì để nôn chỉ có thể đứng bên đường khô khốc mà ói.

Đột nhiên có người nhẹ nhàng vỗ vai cậu từ phía sau: “Uống chút nước ấm đi, sẽ dễ chịu hơn.”

Một giọng nói dịu dàng, trong trẻo như suối nguồn vang lên từ phía sau lưng.

Phí Dương điều chỉnh lại trạng thái, quay đầu lại thì thấy một người đàn ông đang mỉm cười rạng rỡ và tay cầm một chai nước đưa cho cậu.

Còn chưa kịp nói lời cảm ơn thì người đàn ông đã tỏ vẻ kinh ngạc: “Phí Dương, thật không ngờ lại là cậu?”

Phí Dương thầm rùng mình, chẳng lẽ là phiên bản thứ hai của Vương Vân Lôi?

Lập tức lục lọi ký ức nguyên chủ trong đầu.

Lâm Thanh Phong là đàn anh hồi tiểu học hơn cậu hai khóa, hiện là đại tá quân y của quân đội Hổ tộc.

Cũng giống cậu, ba là người Hổ tộc và mẹ là người Chuột tộc.

Nhưng anh ta lại rất “có số hưởng”, thừa hưởng được dòng máu Hổ tộc cường đại và đầy uy danh từ ba.

Cho nên mới nói, đôi khi đem người với người ra so sánh chỉ tổ tức chết.

Phí Dương nhận lấy chai nước trong tay Lâm Thanh Phong cố chống eo đứng lên, cười nhẹ: “Đúng vậy, anh Lâm.”

“Không ngờ cậu cũng chạy bộ đấy. Hồi đi học, cậu còn được đặc cách không phải tham gia thi thể dục cơ mà.”

Nghe anh ta nói vậy, Phí Dương cười bất đắc dĩ: “Thời gian chẳng tha ai cả, không rèn luyện không được rồi.”

Lâm Thanh Phong nghe vậy cười lớn mà vỗ vai Phí Dương: “Tốt lắm, người trẻ phải có khí thế như vậy!”