Chương 24

Nghe mẹ phân tích xong Phí Nghị cũng thấy có lý, lúc này mới yên tâm ngồi xuống.

“Vậy thì tốt, nếu không con cũng không biết ăn nói sao với bên Hạ Ấp nữa.”

Người mẹ vỗ vỗ chân hắn ta: “Yên tâm đi!”

Phí Nghị gật đầu, sắc mặt lại trở nên lạnh lẽo.

Sau khi ngủ dậy, Phí Dương lập tức nộp thêm vài chục bản sơ yếu lý lịch, nộp đại cũng không phải không được.

Xét tình hình bản thân học một ngành "vô vọng", Phí Dương cũng chẳng còn mong gì đúng chuyên ngành. Miễn là không yêu cầu chuyên ngành hay kinh nghiệm cụ thể thì cậu đều nộp.

Ngồi lâu khiến cổ gáy của Phí Dương đau nhức, máu lên não kém và đầu óc căng tức như bị đè nặng.

Cậu muốn đứng dậy vận động một chút nhưng lại không ngờ lưng và chân cũng đã mỏi rã rời, mới đứng lên đã lảo đảo khiến cả người loạng choạng ngã về phía sau và kéo theo cả chiếc ghế trượt đi phát ra tiếng cạ vào sàn vô cùng chói tai.

Chú báo con cảnh giác quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh, quét mắt một vòng rồi ánh nhìn khinh khỉnh dừng lại trên người Phí Dương.

Phí Dương vịn lấy ghế đứng vững thì đối diện với ánh mắt xem thường của nó, đang định bước tới dạy dỗ cái tên bé con suốt ngày vô lễ này thì điện thoại trên bàn vang lên.

Phí Dương bước đến nhìn thì màn hình hiện lên ba chữ "Chuyển phát Liên Bang".

Khóe môi Phí Dương cong lên, trong đầu lóe lên một kế. Được rồi lát nữa xem cậu xử lý nó thế nào, đồ nhóc lạnh lùng.

“Xin chào ngài Phí, phiền ngài xuống nhận hàng.”

Phí Dương khoác áo lông vũ xuống lầu, nhận món đồ cậu đã đặt trước khi đi ngủ trưa, thịt khô nhỏ.

Lần này, Phí Dương cố tình không nhìn đến chú báo con mà tay ôm hộp thịt khô ngồi thẳng xuống trước bàn.

Cậu mở nắp hộp ra để mùi thơm lan tỏa khắp nơi rồi lại đóng nắp hộp lại đặt ở góc bàn gần sát ghế sofa.

Báo con khứu giác vô cùng nhạy bén vừa ngửi thấy mùi thịt khô thì mũi đã động đậy và vô thức lần theo mùi hương mà lại gần.

Chỉ cần đưa vuốt là có thể dễ dàng chạm tới hộp thịt khô nhưng dù cào cấu bao lâu cũng không mở ra được.

Phí Dương giả vờ không thấy mà chăm chú nhìn vào màn hình Quang Não.

Báo con dùng vuốt vỗ nhẹ lên nắp hộp muốn thu hút sự chú ý của Phí Dương.

Phí Dương xoay ghế lại đối diện với nó, cười gian hỏi: “Muốn ăn à?”

Báo con gật đầu.

Phí Dương vươn tay ra: “Vậy để anh xoa đầu một cái, sẽ cho em ăn.”

Báo con lập tức quay đầu sang chỗ khác, bộ dạng kiên quyết từ chối.

Phí Dương nhướng mày: “Không cho xoa thì khỏi ăn.”

Báo con bối rối thấy rõ.

Phí Dương cũng không ép: “Vậy em cứ suy nghĩ thêm đi.” Nói xong liền quay người đi.

Đã quay được nửa vòng...

“Chi!”

Một tiếng kêu nho nhỏ, bất đắc dĩ vang lên.

Phí Dương mừng rỡ trong lòng nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh quay lại.

Chú báo con rụt rè đưa đầu tới gần, lúng túng dùng trán cọ nhẹ vào lòng bàn tay Phí Dương.

Sau đó liền hung hăng vỗ một cái lên hộp thịt khô với bộ dạng hùng hổ.

Cảm giác ấm áp lại ngưa ngứa ấy lướt qua lòng bàn tay như thể chạm vào nơi mềm mại nhất trong tim.

Phí Dương bật cười, không nỡ trêu đùa nhóc lạnh lùng này nữa liền mở hộp thịt khô ra cho ăn.

Cùng lúc đó, trong phòng ngủ của Phí Nghị.

“Anh Ấp, anh cứ yên tâm với cái đầu ngu ngốc của anh ta chắc chắn sẽ mắc câu.”

Phí Nghị cúp máy, khóe môi nhếch lên một nụ cười độc ác.

Phí Dương, anh dám chỉ tay năm ngón với tôi? Tôi sẽ cho anh biết thế nào là lễ độ.

Buổi tối, thím lại chuẩn bị một bàn đồ ăn thịnh soạn.

Trong bữa ăn chuyện cưới xin lại được nhắc đến nhưng Phí Dương khéo léo gạt đi.

Họ càng gấp gáp Phí Dương càng cảm thấy bất thường.

Sau khi châm cứu xong, cơ thể cũng hơi mệt nên Phí Dương đi nghỉ sớm. Tuy ngủ nhưng cậu khá nhẹ giấc, đang say ngủ thì bỗng cảm thấy giường khẽ rung cánh tay có gì đó nhột nhột.

Cậu mơ màng mở mắt liền thấy bên cạnh mình có hai đốm sáng màu xanh lục, đang động đậy!

Phí Dương lập tức ngồi bật dậy, sống lưng lạnh buốt còn mồ hôi túa ra đầy trán.