Chương 23

Chú báo con thấy cả bàn đầy thịt, định cầm nĩa lên xỉa một miếng thì bị Phí Dương ngăn lại rồi gắp thịt bò bỏ vào đĩa nó.

“Vết thương còn chưa lành, anh gắp gì thì ăn nấy.”

Tuy báo con tỏ ra rất không cam tâm nhưng từng nếm mùi cứng rắn của Phí Dương trong chuyện ăn uống nên chỉ đành cúi đầu ngoan ngoãn ăn thịt bò trong đĩa.

“Dương Dương à, chú con vừa gọi điện về nói dọn dẹp hải tặc gần xong rồi nên không bao lâu nữa là có thể quay về.”

Cuối cùng thím cũng buông đũa, mở lời.

Phí Dương khẽ gật đầu: “Vậy thì tốt quá, chú đi cũng lâu rồi.”

“Phải đấy! Ấy, mà chú cậu còn mắng tôi trong điện thoại nữa cơ, nói tôi không quan tâm cậu.”

Ồ?

Phí Dương ngẩng đầu nhìn thím đang tỏ vẻ tủi thân.

Nếu chú thật sự quan tâm đến đứa cháu này như lời thím nói thì bao năm qua nguyên chủ đã không bị đối xử tệ hại trong cái nhà này đến mức đó.

Bắt gặp ánh mắt của Phí Dương thím vội vàng than phiền: “Nói là Dương Dương từ nhỏ thể chất yếu ớt nên giờ tìm việc cũng khó, còn mắng tôi không lo lắng chuyện hôn sự cho cậu.”

Nghe vậy, Phí Dương chợt nhớ ra mình có “thể chất mang thai”.

Ở thời đại Liên Bang, cả phụ nữ lẫn một số nam giới có thể chất đặc biệt là đều có thể sinh con.

“Không sao đâu, tôi chưa vội. Giờ tìm việc là chính.”

Bản năng mách bảo cậu rằng chắc chắn không có chuyện tốt gì sắp xảy ra.

“Ôi dào, hai việc đó làm song song được mà.”

“Chú cậu đã giúp cậu tìm được một người rất tốt đó.”

Phí Nghị cũng chen vào giới thiệu: “Phải đấy anh, tên là Trình Khải, mới 33 tuổi mà đã là Thiếu tướng quân đội Hổ tộc rồi còn cùng cấp với ba đó, tiền đồ sáng lạn lắm!”

Nghe điều kiện thì đúng là quá tốt, vượt xa sự tưởng tượng của Phí Dương.

Thấy cậu không nói gì, thím cười tươi tiếp lời: “Tuy là lớn tuổi hơn cậu một chút nhưng người lớn tuổi mới biết thương vợ mà.”

“Cậu xem, chú cậu cũng hơn tôi 8 tuổi đấy thôi, tôi vẫn thấy rất tốt.”

“Hơn nữa lại do chính chú cậu chọn giúp, chắc chắn là người không tệ.”

“Vậy là vấn đề việc làm của cậu cũng không còn phải lo, quân đội lương cao trợ cấp nhiều nên kể cả cậu có không đi làm thì người ta nuôi cũng chẳng thành vấn đề.”

Thím và Phí Nghị càng ra sức tâng bốc thì Phí Dương càng thấy có điều mờ ám.

Không có chuyện gì tự nhiên mà tốt, chẳng phải gian trá thì cũng là mưu mô.

Cậu mỉm cười: “Tôi sẽ suy nghĩ thêm. Ăn cơm trước đã.”

“Ừ, cậu cứ suy nghĩ đi nhưng nhớ là phải nhanh đó. Người có điều kiện tốt thế không đợi ai lâu đâu.”

Thím tràn đầy tự tin với điều kiện như vậy, Phí Dương chắc chắn không thể không động lòng.

Bữa cơm đó, vừa hài hòa vừa gượng gạo.

Về tới phòng, đặt báo con xuống thì Phí Dương lập tức mở sao não và tra thông tin về Trình Khải.

Đúng là Thiếu tướng thật, còn có ảnh mặc quân phục.

Mi dài mắt sáng, phong độ đường hoàng.

Nhưng nghi ngờ trong lòng Phí Dương lại càng sâu.

Vì sao thím và Phí Nghị đột nhiên lại ra vẻ tử tế như thế?

Chẳng lẽ thật sự là ý của chú?

Nhưng nếu chú thật lòng tốt bụng như vậy thì suốt hơn hai mươi năm qua ông ấy đã làm gì?

Phí Dương không sao tìm được lý do hợp lý nào để thuyết phục bản thân rằng chú và thím thực lòng tốt hoặc lương tâm bỗng nhiên thức tỉnh.

Không tìm ra manh mối, Phí Dương tạm thời không suy nghĩ chuyện này nữa.

Cậu mở diễn đàn “Vạn Sự Thông” lật lại bài viết mình đăng hồi chiều.

Bài được đẩy lên khá nhiều nhưng vẫn chưa có thông tin hữu ích nào.

Cả buổi sáng châm cứu khiến Phí Dương mệt rã rời, cậu tắt Quang Não mà ngã người xuống giường ngủ một mạch.

Trong phòng ngủ chính.

Phí Nghị có phần lo lắng, đi đi lại lại: “Mẹ, sao anh ta lại không đồng ý? Còn nói phải suy nghĩ. Với điều kiện như vậy, cái đầu của anh ta phải mừng đến gật đầu lia lịa mới đúng chứ?”

“Hay là... anh ta biết chuyện của Trình Khải?”

Người mẹ vẫn ung dung ngồi trên sofa, vắt chân rất bình thản khoát tay: “Không thể nào. Nó từ trước đến nay đâu có quan tâm gì chuyện quân đội. Còn chuyện của Trình Khải, bên quân bộ đã ém xuống rồi.”

“Nó có nghĩ ngợi thì cũng chỉ thấy người ta tốt thôi. Với điều kiện như thế, nó muốn còn không được ấy chứ.”