Đến khi tháo hết kim xuống, Hướng Ái Quân chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm như trẻ lại mười tuổi.
Anh ta mặc lại quân phục, vỗ vai Phí Dương với ánh mắt đầy ngưỡng mộ: “Không hổ là thần y! Câu cổ ngữ đó gọi là gì nhỉ? Diệu thủ…”
Hướng Ái Quân xấu hổ nhìn sang Phương Hoa cầu cứu, xong rồi lại nói văn vẻ quá đà rồi.
Phương Hoa đã quá quen nên chỉ cười nhắc: “Diệu thủ hồi xuân.”
“Đúng đúng! Diệu thủ hồi xuân!”
Phí Dương cười xua tay, cảm thấy khen hơi quá rồi.
Hướng Ái Quân lấy ra 20,000 tinh tệ đưa cho Phí Dương.
Hai xấp tiền giấy đỏ rực, tượng trưng cho một cuộc sống đủ đầy.
Phí Dương động lòng nhưng nghĩ đến việc công không nhận thưởng hậu hĩnh bèn nói: “Chú Hướng, không cần nhiều thế đâu, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.”
“Với lại đây đều là kỹ thuật chỉnh cốt cơ bản.”
“Không được, cậu phải nhận! Cậu thấy là chuyện nhỏ nhưng nhờ cậu chữa trị bọn tôi mới có thể tiếp tục bảo vệ Đế Quốc Alpha. Như vậy, cậu cũng đang gián tiếp bảo vệ quốc gia đấy!”
Hướng Ái Quân rất kiên quyết.
Phí Dương trong lòng khẽ lay động. Từ trước đến giờ, nghề nghiệp của cậu chưa bao giờ có liên quan đến từ “bảo vệ quốc gia” mà đây là lần đầu tiên.
Phương Hoa thấy Phí Dương còn do dự liền cười nhận lấy hai xấp tiền từ tay Hướng Ái Quân rồi nhét vào tay Phí Dương: “Tiểu thần y, chúng tôi còn nhiều anh em lắm, nếu cậu cứ khách sáo mãi thì sau này chúng tôi ngại không dám đến nữa đâu.”
“Đúng vậy, toàn bị bệnh không nhẹ đâu!” Hướng Ái Quân phụ họa theo.
Lời nói của Hướng Ái Quân khiến Phí Dương bật cười.
“Tôi về nhà lướt vòng bạn bè mới biết, cậu ở bệnh viện Minh Đức từng cứu một đứa nhỏ bị viêm phổi đến ngất mà không lấy một đồng.”
“Chúng tôi có tiền, cậu nhận đi dù cậu dùng số tiền này để giúp thêm nhiều đứa trẻ không đủ điều kiện chữa bệnh cũng tốt mà.”
Nghe đến đây, Phí Dương cũng không từ chối nữa mà nhận lấy 20,000 tinh tệ nặng trĩu ấy.
Dù sư phụ từng dạy làm thầy thuốc phải thanh liêm, nhân hậu nhưng giờ cậu chẳng có việc làm và sắp bị thím đuổi ra khỏi nhà rồi nên đành phải tạm gác sự thanh liêm ấy lại một chút.
Tiễn Hướng Ái Quân và Phương Hoa về, thím vậy mà đích thân lên gọi Phí Dương xuống ăn trưa với mặt mày cười tươi rói.
Phí Dương không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn lễ phép gật đầu: “Cảm ơn thím.”
“Ấy dà, người một nhà cả khách sáo làm gì.” Bà ta quay đầu lại thấy báo con đang cong lưng trợn mắt nhìn mình với vẻ mặt hung dữ lại nói với Phí Dương: “Dắt con báo nhỏ này xuống ăn cơm cùng đi.”
“Tôi nghĩ lại rồi, nó còn nhỏ vậy thật ra cũng đáng thương lắm.”
Nếu là người khác nói vậy, Phí Dương còn tin.
Nhưng khi nghe thím nói ra những lời đó thì trong lòng Phí Dương chỉ dâng lên cảm giác “lễ hạ tất hữu cầu” đã hạ mình lấy lòng người khác thì ắt là có điều mong muốn.
Sau khi thím rời đi, Phí Dương bước tới trước mặt chú báo con đang nhe nanh giương vuốt mà dặn dò: “Lát nữa phải ngoan ngoãn ăn cơm, đừng gây chuyện nữa.”
Việc quan trọng nhất bây giờ là dưỡng thương cho nó thật tốt rồi tìm cách đưa đi nên tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì nữa.
Chú báo con khịt mũi đầy bất mãn.
Tiễn Hướng Ái Quân và Phương Hoa về, thím vậy mà đích thân lên gọi Phí Dương xuống ăn trưa với mặt mày cười tươi rói.
Phí Dương không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn lễ phép gật đầu: “Cảm ơn thím.”
“Ấy dà, người một nhà cả khách sáo làm gì.” Bà ta quay đầu lại thấy báo con đang cong lưng trợn mắt nhìn mình với vẻ mặt hung dữ, lại nói với Phí Dương: “Dắt con báo nhỏ này xuống ăn cơm cùng đi.”
“Tôi nghĩ lại rồi, nó còn nhỏ vậy thật ra cũng đáng thương lắm.”
Nếu là người khác nói vậy, Phí Dương còn tin.
Nhưng khi nghe thím nói ra những lời đó, trong lòng Phí Dương chỉ dâng lên cảm giác “lễ hạ tất hữu cầu” đã hạ mình lấy lòng người khác thì ắt là có điều mong muốn.
Sau khi thím rời đi, Phí Dương bước tới trước mặt chú báo con đang nhe nanh giương vuốt mà dặn dò: “Lát nữa phải ngoan ngoãn ăn cơm, đừng gây chuyện nữa.”
Việc quan trọng nhất bây giờ là dưỡng thương cho nó thật tốt rồi tìm cách đưa đi nên tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì nữa.
Chú báo con khịt mũi đầy bất mãn.
Phí Dương biết biểu hiện này là nó đã hiểu lời mình nói nên cũng không nói thêm gì nữa.
Tuy chú báo con rất không tình nguyện nhưng vì trước đó vận động quá mạnh nên vết thương lại rỉ máu nặng, Phí Dương dứt khoát bế nó lên ép phải ra phòng ăn còn cố ý dọa không mua thịt khô cho nữa.
Hiếm khi thấy thím và Phí Nghị đều chưa động đũa mà đang chờ cậu.
Từ khi trọng sinh tới đây, thậm chí trong ký ức nguyên chủ trước kia cũng chưa từng xảy ra chuyện như vậy.
Thấy Phí Dương bế báo con không tiện, Phí Nghị đứng dậy gọi một tiếng “anh” rồi cười tươi kéo ghế ra cho cậu.
Cạnh đó còn chuẩn bị thêm một cái ghế cao hơn cho báo con.
Phí Dương gật đầu đáp lại, đặt báo con ngồi yên ổn mới ngồi xuống.
Cậu chỉ lặng lẽ chấp nhận tất cả và muốn xem họ định giở trò gì tiếp theo.
“Được rồi, ăn cơm thôi.”
“Dương Dương à, hôm nay tôi đặc biệt làm món cậu thích nhất, thịt bò xào cần tây đấy, mau nếm thử xem.”
Thím vừa cười vừa gắp thức ăn cho cậu, bộ dạng thân thiết chẳng khác gì mẹ đón con trai lâu ngày trở về nhà khiến Phí Dương toàn thân nổi da gà.