Chương 21

Hướng Ái Quân và Phương Hoa đều là người Báo tộc nên khi nhìn thấy báo con sẽ cảm thấy gần gũi hơn so với những đứa trẻ khác.

“Nhặt được trên đường, bị mất trí nhớ đến vẫn chưa tìm thấy ba mẹ, nên tạm thời nuôi.”

Phí Dương vừa nhìn báo con vừa giải thích.

“Bộ dạng rất đẹp đấy, trông như tiểu vương tử vậy.” Hướng Ái Quân cười nói với Phương Hoa.

Phương Hoa mỉm cười gật đầu.

Đều là người Báo tộc, từ nhỏ đã thấy nhiều báo con nhưng con báo nhỏ này đúng là có ngoại hình nổi bật thật.

Hướng Ái Quân không nhịn được liền đưa tay định vuốt ve nhưng báo con không hề hợp tác, anh ta vừa giơ tay thì nó liền lùi lại ngay lập tức, cong lưng và lông dựng đứng lập tức vào trạng thái phòng vệ.

Hướng Ái Quân bĩu môi: “Chỉ có điều là tính tình hơi tệ.”

Cuối cùng vẫn là Phương Hoa bước đến kéo Hướng Ái Quân đi: “Trẻ con sợ người lạ, anh đừng bắt nạt nó.”

Mọi người cùng đi đến bên giường của Phí Dương, báo con lúc này mới dè dặt quay trở về ổ nhỏ của mình nhưng vẫn giữ tư thế nửa nằm nửa đứng, đầy cảnh giác.

Dưới sự yêu cầu của Hướng Ái Quân, Phí Dương bắt đầu kiểm tra thắt lưng cho Phương Hoa trước.

Cậu trải một tấm ga giường mới để Phương Hoa cởi quân phục nằm sấp xuống, vén vạt áo sơ mi lên để lộ phần eo trắng nõn.

Phí Dương xoa mạnh hai tay hơi lạnh, chờ đầu ngón tay không còn lạnh nữa mới đưa tay lần lượt kiểm tra năm đốt sống thắt lưng của Phương Hoa.

“Đốt thứ ba và thứ tư bị lệch nhưng là lệch mãn tính nên không gây đau đớn dữ dội ngay lập tức chỉ là ngồi lâu sẽ thấy nhức mỏi khó chịu, chân cũng sẽ bị kéo căng đến mức tê dại.”

“Đúng đúng đúng! Trời ơi, không hổ là tiểu thần y! Phương Hoa đúng là như vậy đó!”

Hướng Ái Quân giờ hoàn toàn trở thành fan cuồng nhỏ của Phí Dương.

Phí Dương mỉm cười, bắt đầu điều chỉnh khớp cho Phương Hoa. Hai đốt sống số ba và số bốn tuy đều lệch nhưng cách điều chỉnh hơi khác nhau, tuy nhiên trong mắt Hướng Ái Quân thì không thấy gì khác biệt. Giờ anh ta cuối cùng cũng hiểu chuyện sáng nay là như thế nào.

Thì ra, chỉ cần đúng phương pháp thì “rắc rắc” mấy cái là xong, đâu cần đến bệnh viện làm cái liệu pháp kéo đau đớn mà lại dễ tái phát kia.

Lúc này ánh mắt Hướng Ái Quân nhìn Phí Dương lại càng thêm sùng bái.

“Xong rồi, dậy thử xem nào.”

Phương Hoa gật đầu chống tay ngồi dậy, vừa đặt chân xuống đất thì lập tức cảm nhận được phần thắt lưng như được tiếp thêm lực và không cần cố gắng chống đỡ mà lưng đã có thể thẳng lên.

Anh ta bước vài bước thử nghiệm, cảm giác thoải mái đã lâu không có.

Khi đối diện ánh mắt của Phí Dương, Phương Hoa nở nụ cười chân thành: “Cảm ơn cậu rất nhiều.”

Phí Dương cười khoát tay mà chỉ vào giường.

“Đến lượt chú đấy, chú Hướng, trường hợp của chú hơi phức tạp hơn một chút.”

Hướng Ái Quân cười hì hì, cởi hết áo trên để lộ ra cơ bắp màu đồng chắc khỏe mà nằm sấp lên giường.

Phí Dương bắt đầu từ cổ đến đốt sống cùng, dùng tay kiểm tra từng đoạn một thì chợt phát hiện ở đốt sống cổ và ngực đều có hai đốt lệch mãn tính. Do thời gian lệch quá lâu nên đã gây ra hiện tượng phù nề và kéo căng cơ hai bên cột sống.

Phí Dương lần lượt điều chỉnh cho Hướng Ái Quân, sau đó lại lấy ra hộp châm cứu vừa dùng ban nãy trên bàn ánh sao.

Hướng Ái Quân cứ tưởng đã xong, vừa định ngồi dậy thì thấy Phí Dương tay trái cầm một chiếc hộp sắt nhỏ màu lam ngân hà và tay phải cầm một cây kim tiến đến.

Anh ta nuốt nước bọt nhìn kim rồi lại nhìn Phí Dương với vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi: “Tiểu thần y, cậu định làm gì đấy?”

Phí Dương biết anh ta chưa từng tiếp xúc với châm cứu thì bèn kiên nhẫn giải thích: “Đây gọi là châm cứu. Vì khớp của chú bị phù lâu ngày dẫn đến ứ trệ hàn khí hai bên khớp. Châm cứu rất hiệu quả với tình trạng này.”

Nói xong liền đỡ Hướng Ái Quân nằm ngay ngắn trở lại.

“Yên tâm đi, không... không quá đau đâu.”

Nói rồi cậu bắt đầu châm kim vào hai bên đốt sống cổ của Hướng Ái Quân một cách thuần thục.

Người từng ra trận tất nhiên có sức chịu đựng vượt trội nên mức độ đau đớn này chẳng là gì với Hướng Ái Quân.

Chỉ là, phương pháp trị bệnh này thật quá đặc biệt.

Nhưng nghĩ lại, nếu không đặc biệt thì sao có thể gọi là tiểu thần y chứ!

Kim nối tiếp kim, Phí Dương châm hai hàng dọc theo cổ Hướng Ái Quân, ngay ngắn như hàng cây ngô đồng trồng ven đường và chuẩn xác đến mức như dùng thước đo vậy.

Phí Dương đưa tay cảm nhận phía trên những cây kim bạc, Phương Hoa không hiểu gì cũng bắt chước làm theo thì liền kinh ngạc đến há miệng: Trên đầu những cây kim, không khí phảng phất một luồng lạnh buốt.

“Đây chính là hàn khí tích tụ. Đẩy được ra ngoài thì mới khỏe lại được.”

Phí Dương giải thích.

Phương Hoa gật đầu, ánh mắt nhìn Phí Dương lại thêm vài phần khâm phục.