Chương 20

Phí Dương thấy hiện tại cũng không có việc gì liền báo địa chỉ cho Hướng Ái Quân hẹn gặp ở nhà sau nửa tiếng nữa.

Cúp máy xong, Phí Dương lại tiếp tục vê kim bạc thì cảm nhận luồng tinh khí bị kìm nén trong cơ thể dần dần bị ép vận hành.

Cậu nghe thấy tiếng mở cửa dưới lầu, tính thời gian thì chắc là hai người kia đến rồi.

Châm cứu cũng đã được khoảng một tiếng, Phí Dương thu kim rồi khử trùng rồi cất vào hộp sau đó đi xuống tầng.

Trên ghế sofa đang ngồi hai người đàn ông mặc quân phục còn thím thì cười nịnh nọt còn Phí Nghị đứng bên cạnh cũng gật gù khúm núm.

Sao tự dưng lại nhiệt tình thế? Chẳng lẽ họ quen nhau?

Hướng Ái Quân mặc quân phục xanh đậm hoàn toàn khác với dáng vẻ hài hước khi mặc đồ thể thao buổi sáng, giờ đây trông vô cùng chững chạc và toát lên khí chất cứng cỏi.

Bên cạnh anh ta là một người đàn ông dung mạo nhã nhặn mà Phí Dương chưa từng gặp, hẳn chính là người anh em được nhắc đến trong cuộc điện thoại.

Thấy Phí Dương đi xuống, Hướng Ái Quân lập tức đứng dậy cười tươi bước tới: “Tiểu thần y, chào cậu!”

Phí Dương thấp bé, đầu chỉ cao đến ngực Hướng Ái Quân vừa vặn đối diện với phù hiệu quân hàm trên cổ áo anh ta, hai ngôi sao nhỏ.

Ngay lập tức Phí Dương hiểu vì sao thím và Phí Nghị lại niềm nở như vậy.

Phí Nghị mới chỉ là một thiếu tá cấp thấp, còn chú cậu dù lăn lộn gần nửa đời người cũng chỉ mới lên được Thiếu tướng và nếu muốn bước thêm một cấp đã khó như lên trời.

Vậy mà hai người trước mặt, tuổi không lớn nhưng một đã là Trung tướng và một là Thiếu tướng.

“Chào chú Hướng.” Phí Dương lễ phép chào hỏi.

Hướng Ái Quân giới thiệu: “Đây là anh em của tôi, Phương Hoa.”

“Phương Hoa, đây chính là tiểu thần y tôi gặp sáng nay, Phí Dương.”

Phương Hoa mỉm cười, chìa tay ra với Phí Dương: “Chào cậu.”

Phí Dương lễ phép bắt tay lại.

“Ấy ấy, đừng đứng nữa, mau ngồi xuống đi.” Thím cười niềm nở rót trà và hoàn toàn khác hẳn với trước đây.

Sau khi ngồi xuống, Hướng Ái Quân cười nói: “Tiểu thần y à, cái lưng này của tôi thật sự phải cảm ơn cậu đấy.”

Phí Dương chỉ cười nhẹ: “Chỉ là việc nhỏ thôi.”

“Chúng tôi hôm nay vội về, không biết bao giờ mới được nghỉ nữa nên đến đột ngột thế này thật ngại quá.”

Phương Hoa nói chuyện không giống Hướng Ái Quân, giọng nhẹ nhàng ôn hòa khiến người ta có cảm giác như làn gió xuân mát mẻ.

Nếu không mặc quân phục thì với khí chất nho nhã như vậy, thật chẳng ai đoán được anh ta là một Thiếu tướng.

“Ấy, không ngại không ngại. Nói đến chuyện ngại đấy, ba mẹ của Dương Dương mất sớm tôi đúng là vừa làm mẹ vừa làm ba mà nuôi y khôn lớn, dạy dỗ thành tài được như hôm nay cũng thật không dễ dàng.”

Phí Dương: …

Thím đột nhiên tự tâng bốc bản thân khiến Hướng Ái Quân và Phương Hoa cũng hơi lúng túng và chỉ biết cười trừ phụ họa theo.

Phí Dương khẽ ho một tiếng mà nhìn sang Phương Hoa nói: “Chú Phương, nhìn tư thế ngồi của chú thì đúng là phần thắt lưng có bị lệch.”

Phương Hoa vừa định trả lời thì thím đã vội chen ngang: “Phương Thiếu tướng à, đây là con trai tôi, Phí Nghị, hiện là Thiếu tá trong đại quân Hổ tộc, đều là quân nhân cả chắc hẳn sẽ có nhiều tiếng nói chung.”

Phí Nghị cũng lập tức chạy đến rót trà cho Phương Hoa và Hướng Ái Quân rồi cười nịnh nọt.

Phương Hoa: …

Hướng Ái Quân: …

Phí Dương trực tiếp phớt lờ hành vi liên tục chen ngang thiếu lễ độ của thím mà quay sang nói với hai người: “Lên phòng tôi đi.”

Hai người vốn cũng có ý này liền lập tức đứng dậy.

Thấy ba người đã lên lầu, thím nghiến răng ngoắc Phí Nghị lại và bảo hắn ta chuyển mấy thùng rượu quý mà Hướng Ái Quân mang đến vào phòng ăn.

Còn không quên dặn dò: “Lát nữa nhớ xin số liên lạc nhé, dù là đại quân Báo tộc thì sau này biết đâu lại có chỗ cần dùng đến.”

Phí Nghị gật đầu: “Con biết rồi.”

Phí Dương dẫn Hướng Ái Quân và Phương Hoa vừa bước vào phòng thì báo con lập tức cảnh giác đứng bật dậy lùi về sau mấy bước, mắt nhìn chằm chằm hai người kia không rời.

“Điểm Điểm, không sao đâu.” Phí Dương vội bước tới dỗ dành.

Cậu quên mất trong phòng còn có một tiểu gia hỏa cảnh giác cao độ như vậy.

“Nếu tôi không nhớ nhầm thì nhà họ Phí các cậu là Hổ tộc mà, sao lại nuôi một con báo con?”