Chương 2

Phí Dương kiếp trước vừa học vừa hành nghề y, sống đến ba mươi tuổi rồi nên căn bản không thèm để tâm mấy lời khıêυ khí©h này.

"Tôi không dạy dỗ cậu nhưng chuyện gõ cửa trước khi vào phòng đến học sinh tiểu học cũng biết."

Phí Dương cố gắng gượng dậy tinh thần mà đối mắt với Phí Nghị.

Bị người anh trai xưa nay luôn nhẫn nhịn "phản đòn" khiến Phí Nghị giận dữ bước mấy bước dài đến trước mặt Phí Dương, đứng từ trên cao nhìn xuống và chỉ tay vào mũi cậu mắng: "Anh lấy đâu ra gan mà dám nói chuyện với tôi kiểu đó?"

Phí Dương vốn đã thấp hơn Phí Nghị một cái đầu lại đang ngồi nên khi ngẩng đầu lên nhìn thì phải cố sức ngẩng cao, thế nhưng cho dù ở tư thế như vậy khí thế của cậu lại chẳng yếu đi chút nào.

Cậu đối diện với ánh mắt tức giận của Phí Nghị mà khẽ cười nói: "Vậy để tôi dùng cái thứ văn học cổ chó má tôi học được dạy cậu một chút nhé. Trong ‘Đệ tử quy’ có câu: ‘Huynh đạo hữu, đệ đạo cung’.”

Nhìn vẻ mặt Phí Nghị như sắp tức điên mà vẫn không hiểu nổi, Phí Dương kiên nhẫn giải thích: "Nghĩa là: anh thì phải thân thiện, em thì phải cung kính."

"Cái này mà cũng không hiểu? Môn văn của cậu là do thầy thể dục dạy chắc?"

"Anh!"

Phí Nghị nghẹn đến mức không nói nổi lời nào chỉ tay vào Phí Dương mặt đỏ bừng vì tức, vừa định mở miệng mắng.

Phí Dương lại nói tiếp: "Dạy cậu thêm một câu nữa nhé, ‘Làm gì cũng nên chừa lại một đường, sau này còn dễ gặp nhau’."

Phí Nghị trừng mắt nhìn Phí Dương, tức giận dậm chân thật mạnh, quay người bỏ đi tiện tay sập mạnh cửa lại khiến cửa phát ra một tiếng “rầm” vang dội.

Phí Dương mặt không biến sắc mà đi tới trước Tinh Võng ngồi xuống, mở trang Tinh Đào Đào là trang thương mại điện tử lớn nhất tinh tế.

Cậu gõ tìm kiếm: "Chế tạo riêng khi giới nhỏ"

Quả nhiên hiện ra một loạt sản phẩm, chấp nhận bản vẽ của khách để chế tạo theo yêu cầu.

Phí Dương chọn sắp xếp theo doanh số, nhấn vào cửa hàng đứng đầu bảng và gửi tin nhắn cho chăm sóc khách hàng.

[Tôi muốn đặt một bộ kim châm các cỡ, làm được không?]

Chăm sóc khách hàng trả lời rất nhanh: [Không vấn đề gì, thưa ngài.]

[Chỉ cần ngài có bản vẽ hoặc mô tả kích thước, tiệm chúng tôi đều có thể làm.]

Phí Dương mở ngăn kéo, lấy giấy bút ra.

Cậu vẽ lên giấy mấy loại kim bạc với độ dày và độ dài khác nhau, ghi chú rõ kích thước và số lượng và phía dưới còn ghi rõ vật liệu: Thép không gỉ.

Chụp ảnh lại rồi gửi qua cho chăm sóc khách hàng.

Chăm sóc khách hàng nhanh chóng trả lời: [Thân mến đợi chút nhé, tôi sẽ nhờ kỹ thuật định giá ngay]

Phí Dương đợi chưa đến một phút thì chăm sóc khách hàng đã gửi lại báo giá — 200 tinh tệ.

Cậu đặt hàng và thanh toán ngay không chút do dự.

Tất nhiên, không phải vì cậu giàu có.

Sau khi thanh toán, toàn thân cậu chỉ còn lại đúng 50 tinh tệ.

Nghèo mà, 250 với 50 thực ra cũng không khác nhau mấy.

Nhưng một hộp kim bạc nhỏ bé này lại có thể cứu người.

Chăm sóc khách hàng nhắn: [Dự kiến giao trước 9 giờ sáng mai, mong ngài giữ liên lạc thông suốt.]

Phí Dương gửi một biểu cảm OK, sau đó tắt Tinh Võng.

Kiếp trước Phí Dương có chế độ sinh hoạt rất điều độ, mỗi tối 9 giờ đều đi ngủ đúng giờ.

Bởi vì từ 9 đến 11 giờ tối là giờ Hợi.

Giờ Hợi là lúc kinh Tam Tiêu thịnh, Tam Tiêu thông bách mạch. Ngủ vào giờ Hợi thì bách mạch đều được tu dưỡng.

Thân thể hiện tại của cậu tệ đến mức này thì lại càng cần phải điều dưỡng thật tốt.

Phí Dương rửa mặt, tắt đèn rồi lên giường ngủ đúng giờ.

Người thể hư, mệt mỏi rã rời lại càng dễ ngủ.

Cửa lại một lần nữa bị bật mạnh, kèm theo tiếng "bạch" vang lên cả căn phòng lập tức bị ánh sáng bao phủ.

"Mày là đồ súc sinh, tao nuôi mày hai mươi năm, cho mày ăn cho mày uống mà mày lại dám mắng em mày à?"

Thím gần như xông vào phòng, chắc là từ chỗ Phí Nghị nghe được điều gì không chịu nổi nên lập tức lao vào chửi bới Phí Dương.

Ánh đèn chói mắt khiến Phí Dương theo phản xạ đưa tay che mắt, tiếng chửi chói tai đánh thẳng vào đầu óc đang mơ màng vừa tỉnh ngủ của cậu.

Phí Dương lắc lắc đầu, hơi hạ tay xuống liếc nhìn người phụ nữ trước mặt đang gào thét giận dữ mà bình tĩnh ngồi dậy nói: "Em trai dường như không hiểu phép lịch sự, tôi chỉ góp ý chút thôi."

"Giờ mày còn dám cãi lý với tao à! Mày..."

"Không có gì nữa cả, tôi muốn ngủ rồi." Thấy thím định mở miệng mắng tiếp, Phí Dương không muốn giấc ngủ đầu tiên bị phá hỏng nên dứt khoát cắt lời.

Với người không biết lý lẽ, nói một câu cũng là thừa.

Thím chỉ tay vào mặt Phí Dương, gương mặt vặn vẹo giận dữ: "Giờ còn dám lườm tao nữa hả? Được, mày đợi đấy, sau này có bản lĩnh thì đừng có mở miệng xin tao đồng nào!"

Rồi bà ta vừa chửi vừa sầm mạnh cửa rời đi.

Phí Dương mặt không chút cảm xúc, đưa tay tắt đèn đầu giường.

Lần nữa mở mắt ra đã là 6 giờ sáng, đồng hồ báo thức vang lên đúng giờ.

Chỉ là cái thân thể này, ngủ một giấc dậy chẳng những không cảm thấy tinh thần sảng khoái ngược lại còn có phần mệt mỏi hơn.

Vận động quá ít, trao đổi chất quá chậm.