"Thật ngại quá trong túi quần thể thao không mang nhiều tiền nên cậu cứ cầm tạm trước, hôm khác tôi nhất định đến tận nhà cảm ơn!"
Phí Dương nhận lấy. Dù việc cứu người vốn không phải vì tiền nhưng nếu người ta muốn đưa thì cậu cũng không từ chối, bởi vì... cậu thật sự rất nghèo và trong túi chẳng có đồng nào.
Ở nhà còn có một chú báo con không thích ăn rau chỉ thích ăn thịt.
Ăn thịt chẳng phải tương đương với ăn tiền sao?
Tiếng còi hú quen thuộc "Xong rồi! Xong rồi!" vang lên từ xa tới gần, xe cấp cứu nhấp nháy đèn đỏ chạy vào sân thể dục.
Hai nhân viên y tế mặc áo blouse trắng khiêng cáng bước xuống rồi đảo mắt nhìn quanh mọi người đều đứng hết, chẳng thấy ai giống như người gọi điện mô tả là nằm trên đất không dậy nổi.
"Ai là người bị trật thắt lưng?"
Người đàn ông bước lên, xua tay: "Không cần nữa, các anh về đi!"
Chỉ vào thắt lưng mình với vẻ mặt thoải mái: "Khỏi rồi."
Hai nhân viên y tế đưa mắt nhìn nhau, vừa đến nơi đã bị đuổi về đành phải lại lên xe cấp cứu rời đi.
Cả buổi sáng chỉ làm mỗi một việc: Kẹt xe.
Lúc này trong đám đông, Phí Nghị nhìn mọi người đều khen Phí Dương là thần y thì càng thêm tức tối nhưng hắn ta cũng không phải kẻ ngu biết rằng nếu giờ mà xông ra nói lời khó nghe thì chỉ khiến người khác chán ghét hắn ta.
Phí Nghị nghiến răng nhìn Phí Dương đang được mọi người vây quanh giơ ngón cái khen ngợi, hừ lạnh một tiếng: May mắn thôi!
Cứ chờ đấy!
Sau đó hậm hực rời khỏi sân thể dục.
Phí Dương về đến nhà thì đã đổ mồ hôi một trận, tinh thần vô cùng sảng khoái.
Vừa đẩy cửa ra, báo con vốn đang lim dim nằm sấp liền dựng tai lên nhìn về phía cửa, thấy là Phí Dương bước vào thì lại gối đầu xuống nằm tiếp.
Rõ ràng chỉ là một đứa trẻ vậy mà tính tình già dặn vô cùng, chẳng có chút gì gọi là năng lượng của nhóc con rạng rỡ.
Phí Dương bước lại gần còn tiện tay vuốt lông mềm nơi cổ báo con, cảm giác thật tuyệt vời.
Báo con nheo mắt và phát ra tiếng gừ gừ đầy khoái chí.
Khoan đã, nó sao có thể phát ra âm thanh mất mặt như vậy được, nó là một con báo cơ mà!
Nó quay đầu né bàn tay của Phí Dương, còn tặng cậu một ánh mắt đầy ghét bỏ.
Phí Dương nhìn báo con đang giãy giụa đến mức sắp tinh thần phân liệt kia thì thấy đáng yêu không chịu nổi, thật sự rất muốn ôm lên chơi đùa một trận nhưng nghĩ đến khả năng nó nổi xù lông thì lại thôi.
Tâm trạng áy náy của trẻ con vốn chỉ là nhất thời, qua cơn rồi thì lại lạnh lùng như thường.
Sau bữa sáng, Phí Dương trước mặt báo con tiến hành tự chữa trị tại chỗ.
Cậu tự châm hơn mười mũi kim vào ngực mình. Lúc châm thì không cảm thấy gì nhưng sau khi cắm xong, nhìn qua trông chẳng khác gì đang nằm trên bàn chông.
Báo con vốn dửng dưng với mọi thứ bên ngoài lúc này lại hoàn toàn thay đổi, toàn bộ quá trình đều dán mắt vào Phí Dương với ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Người này, châm vào người mình còn mạnh tay hơn khi châm cho người khác.
Điện thoại đặt ở đầu giường đột nhiên đổ chuông, Phí Dương cẩn thận tránh kim bạc trên ngực mà cầm máy lên xem nhìn thấy là số lạ.
Vừa bắt máy, đầu dây bên kia liền vang lên giọng nói quen thuộc.
“Chào cậu, tiểu thần y, tôi là Hướng Ái Quân đây.”
“Hướng Ái Quân?”
Phí Dương không nhận ra, nguyên chủ cũng không có ký ức gì về cái tên này.
“Sáng nay ở sân thể dục, cậu giúp tôi nắn lại khớp ấy.”
Nghe nhắc vậy, Phí Dương mới nhớ ra người này quả thật sáng nay có tự giới thiệu là Lão Hướng, bèn hỏi: “Chú Hướng, có chuyện gì sao?”
“Tôi có một người anh em thắt lưng cũng có vấn đề, nghe tôi kể cậu giỏi chữa lệch khớp nên cũng muốn nhờ cậu xem giúp. Còn tôi nữa, cái đốt sống lưng này cậu cũng phải cứu tiếp cho tôi đấy. Cậu xem bây giờ có tiện không, tiểu thần y?”