Một lát nữa cứ chờ mà xem, cho dù người đàn ông kia không nói gì thì người đang nằm dưới đất cũng sẽ không tha cho Phí Dương đâu.
Phí Dương hoàn toàn không để tâm đến những lời bàn tán xung quanh mà cẩn thận đỡ người đàn ông nằm sấp xuống sau đó vén vạt áo lên để lộ ra phần thắt lưng.
Quả nhiên, đốt sống thắt lưng số 4 nhô lên rõ ràng, chỉ cần dùng tay thử nhẹ vị trí lệch khớp thì người đàn ông nằm sấp đã đau đến mức kêu oai oái.
Mọi người xung quanh đều nhìn với ánh mắt chán ghét, cứ như vậy có cần thiết không?
Nhưng Phí Dương lại rất hiểu, kiểu đau do trật khớp này không động thì còn chịu được và càng động thì càng đau hơn.
"Cố lên nào, nằm nghiêng sang bên trái."
"Chân phải đưa ra trước, tay phải đưa cho tôi."
Phí Dương chỉ vài động tác là đã sắp xếp người đàn ông thành tư thế nằm nghiêng bên trái, chân phải đưa về trước và tay phải duỗi ra sau trông rất kỳ quặc.
Phí Nghị bĩu môi, trông chẳng ra làm sao và chẳng đáng tin chút nào.
Phí Dương quỳ xuống, cả người đè lên nửa thân người đàn ông còn ngón cái tay phải ấn lên khớp bị trật.
Người đàn ông bị thế trận này dọa cho nín thở, vốn đã đau sẵn mà giờ cậu còn đè cả người lên nữa?
"Trời ơi, cậu ta định làm gì vậy?" Một người trong đám đông kinh ngạc kêu lên.
Phí Nghị liếc mắt, hừ lạnh: "Tôi đã nói rồi, anh ta không đáng tin đâu."
"Đúng đó, nhìn là biết không đáng tin rồi!"
Những lời bàn tán khiến người đàn ông vốn đã yên tâm phần nào lại bắt đầu căng thẳng và cả cơ thể căng cứng như dây đàn.
Anh ta nghiêng đầu nhìn Phí Dương, lắp bắp: "Cậu, cậu làm được không đấy?"
Phí Dương gật đầu với anh ta và miệng không ngừng nhắc thả lỏng và thân thể cũng chỉ nhẹ nhàng ấn vài cái.
Cơ bắp và tinh thần người đàn ông lúc này mới dần dần thả lỏng, chờ đến khi anh ta hoàn toàn buông lỏng thì Phí Dương dùng ngón tay ấn chặt lên khớp lệch và cả người bất ngờ đè xuống và chỉ nghe một tiếng "rắc" vang lên.
Phí Dương đứng dậy, nói với người đàn ông: "Dậy thử xem, còn chỗ nào khó chịu không?"
Người đàn ông hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra, chỉ cảm thấy phần thắt lưng bỗng nhẹ bẫng và cơn đau nhức đến tận xương tủy như bị rút sạch.
Vừa rồi còn nằm dưới đất kêu đau ai oán, giờ đã có thể tự chống tay đứng dậy còn nhảy nhót như chẳng có vấn đề gì nữa.
Mọi người xung quanh đều kinh ngạc mà nhìn Phí Dương gầy gò nhỏ bé mà ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
Có người đã lấy điện thoại ra và bắt đầu lướt vòng bạn bè.
"Này này, mọi người nhìn xem có phải là cậu trai đã châm cứu cho Tiểu Hầu ở bệnh viện Minh Đức không?"
Một người mở video trên vòng bạn bè ra cho mọi người xem.
Mọi người xúm lại nhìn video rồi lại nhìn sang Phí Dương.
Tuy trong video chỉ là một góc mặt nghiêng nhưng thân hình gầy nhỏ và kiểu tóc ngoan ngoãn đó đúng là y chang.
"Đúng thật rồi!"
"Trời ạ, không ngờ cậu trai này chính là tiểu thần y trong vòng bạn bè đấy."
"Nghe nói lúc đó Tiểu Hầu bị viêm phổi đến mức ngất xỉu, tiểu thần y chỉ vài mũi châm cứu là hạ sốt liền."
"Thật sao?"
Chỉ trong chốc lát, ánh mắt mọi người nhìn Phí Dương đều khác hẳn.
Người đàn ông nghe mọi người bàn tán mới biết cậu trai trước mặt là một nhân vật có tiếng thì vui vẻ nắm chặt tay Phí Dương nói: "Cảm ơn cậu nhiều lắm, tiểu thần y!"
"Trời ơi, cả đời tôi anh minh sáng suốt, hôm nay chỉ vì trật một cái mà suýt mất hết thể diện, đau chết đi được!"
"May mà có cậu!"
Người đàn ông nói chuyện hài hước, Phí Dương mỉm cười nói: "Cả cột sống của chú có chút biến dạng, kinh mạch khí huyết lưu thông không thông suốt chắc hẳn thường xuyên mất ngủ, tay chân cũng hay mỏi mệt đúng không?"
Người đàn ông trung niên như bị nói trúng tim đen, gật đầu liên tục như gà mổ thóc.
"Tiểu thần y, cho tôi xin số liên lạc đi! Sau này nếu có gì còn tiện hỏi cậu!"
Phí Dương gật đầu, để lại số điện thoại của mình.
"Tiểu thần y quý tính là gì?"
"Không dám, họ Phí, tên Phí Dương."
Người đàn ông móc ra 300 tinh tệ từ túi quần thể thao mà nhét vào tay Phí Dương.