Chương 17

Châm cứu kết hợp vận động khiến giấc ngủ của Phí Dương cải thiện không ít. Sáng sớm sáu giờ tỉnh dậy, cơ thể cũng thấy nhẹ nhõm hơn.

Báo con thì vẫn còn ngủ, Phí Dương cũng không gọi nó dậy đã thay đồ thể thao rồi ra ngoài chạy bộ.

Hôm nay đã có thể chạy được hai vòng và tiến bộ hơn hôm qua cũng nhờ cơ thể đã khá hơn rất nhiều.

Chạy đến mệt, Phí Dương đi bộ dọc theo đường chạy để nghỉ ngơi.

Cách đó hơn mười mét, ở khúc ngoặt đường chạy bỗng tụ lại khá đông người. Phí Dương đi về phía rìa ngoài để tránh đám đông.

Đang điều hòa hơi thở chậm rãi bước đi thì đột nhiên nghe bên trái vang lên tiếng hét lớn: “Aiya! Đừng động vào lưng của tôi!”

Nghe tiếng liền quay đầu nhìn thì thấy một đám người đang vây quanh khúc cua bàn tán.

“Không cho động thì làm sao đến bệnh viện được chứ?”

“Đúng vậy, xe cấp cứu đến cũng phải khiêng mới lên được.”

Phí Dương vốn đi ở rìa đường chạy, nghe thế cũng không kìm được mà bước đến gần đám đông vì bệnh nghề nghiệp.

Chen được lên hàng đầu liền thấy một người đàn ông trung niên đang nằm nghiêng trên đường chạy, một tay ôm lưng với vẻ mặt nhăn nhó trông đau đớn vô cùng.

Người xung quanh sốt ruột nhưng cũng không biết làm sao giúp.

Phí Dương nhìn qua lớp áo cũng thấy rõ phần cột sống sau lưng người đàn ông đã có dấu hiệu biến dạng, chắc là do công việc phải giữ một tư thế trong thời gian dài mà ra.

Giờ anh ta đau đến mức không dám nhúc nhích, khả năng cao là bị trật đốt sống lưng đột ngột.

Phí Dương ngồi xổm xuống: “Tôi biết cách nắn chỉnh, để tôi kiểm tra thử khớp lưng của chú nhé.”

Nói xong liền định ra tay.

“Ê, cậu làm được không đấy?” Người đàn ông đau đớn túm chặt tay Phí Dương lại, động đến chỗ đau nên lông mày nhăn tít và trán cũng nhăn nheo thành từng nếp.

“Đau quá, tôi không dám cử động gì hết.” Người đàn ông nghiến răng nói.

Không biết từ khi nào Phí Nghị xuất hiện sau lưng Phí Dương, bất ngờ bước ra nói với giọng hả hê: “Phí Dương, anh học văn học cổ điển ra thì biết nắn chỉnh cái gì? Anh ta chắc chắn có ý đồ xấu, mọi người đừng tin anh ta!”

Câu này vừa thốt ra lập tức khiến mọi người xung quanh xôn xao.

“Ủa? Văn học cổ điển à? Vậy là ngoại đạo rồi thì đừng để chữa xong lại thành ra tệ hơn.”

“Đúng đó đúng đó, cứ đợi xe cấp cứu thôi.”

Người đàn ông nằm trên đất nhìn Phí Dương nói: “Chàng trai, tôi biết cậu có lòng tốt nhưng chuyện này chỉ có lòng tốt không đủ hay là tôi vẫn chờ xe cứu thương thì hơn.”

Phí Dương đẩy gọng kính, đứng dậy đúng lúc có người trong đám đông nghe điện thoại.

“Gì cơ? Còn kẹt xe nửa tiếng nữa hả?”

Vừa dứt lời, đám đông lập tức im bặt.

“Giờ làm sao đây? Anh ta đau sắp chịu không nổi rồi.”

Người đàn ông nằm dưới đất nghe vậy liền đập tay xuống đất và ngửa mặt lên kêu: “Ây ây, đừng nói kiểu đó chứ, ai sắp chịu không nổi hả?”

Người nghe điện thoại cúp máy rồi quay lại nói với người nằm đất: “Lúc nãy bên cấp cứu gọi đến, nói ở ngã tư đường Thuận Đức và Hằng Phong vừa xảy ra tai nạn nên kẹt xe nghiêm trọng, ít nhất phải nửa tiếng đến một tiếng mới tới được.”

“Gì cơ?”

Người đàn ông nghe xong kích động đến đυ.ng vào vết thương ở phần lưng thì sắc mặt càng thêm nhăn nhó.

Loại trật khớp cấp tính như thế này là không thể trì hoãn. Phí Dương lại ngồi xổm xuống và giải thích với người đàn ông đang nằm: “Nếu bỏ lỡ thời gian vàng để nắn chỉnh, các khớp xung quanh sẽ bị phù nề thì khả năng để lại di chứng rất cao.”

“Chú tự cân nhắc nhé.”

Vốn đã đau đến không chịu nổi giờ nghe đến phù nề và để lại bệnh lại thêm xe cấp cứu chưa biết bao giờ mới đến thì người đàn ông liền do dự.

Anh ta nhìn Phí Dương, hỏi: “Cậu thật sự làm được chứ?”

Phí Dương gật đầu chắc nịch, ánh mắt chân thành khiến anh ta cảm thấy rất đáng tin. Lúc này cũng không còn lựa chọn nào khác nên anh ta đành thả tay ra để Phí Dương kiểm tra.

“Thật sự để cậu trai trẻ này chữa sao?”

“Chậc chậc, tôi thấy lành ít dữ nhiều rồi!”

Không ngờ người đàn ông kia lại tin Phí Dương. Phí Nghị nghe thấy những lời bàn tán xung quanh liền khẽ cười và đợi xem trò hề của Phí Dương.

Chắc chắn sẽ mất mặt thôi. Một người anh vô dụng sống cùng hắn ta hơn hai mươi năm, hắn ta còn không rõ sao?