Chương 16

Phí Dương thấy chiêu khích tướng có hiệu quả cũng không dám cười ra tiếng.

Chỉnh lại thái độ nghiêm túc: “Nhóc bị đau đầu, duỗi chân ra làm gì?”

Báo con ngẩng đầu, vẻ mặt vừa mơ hồ vừa bực bội.

Nó đã từng bị châm bao giờ đâu làm sao biết phải châm chỗ nào!

“Đầu.” Phí Dương chỉ vào đầu mình nhắc nhở.

Báo con lúc này mới không vui mà vươn đầu ra, không nói sớm!

Vì báo con còn nhỏ, chân lại chưa lành hẳn nên Phí Dương quyết định trị liệu từ từ, nên lần này chỉ chọn hai huyệt quan trọng trên đỉnh đầu là Phong Trì và Bách Hội.

Phí Dương dùng tay lần ở cổ báo con, xác định vị trí huyệt Phong Trì sau đó dùng hai ngón tay cầm lấy kim rồi không chút do dự châm chính xác vào huyệt vị.

Báo con rũ đầu xuống khẽ rên một tiếng, cổ vừa muốn động thì bị Phí Dương giữ chặt: “Đau là vì tắc, cố gắng một chút.”

Báo con không hiểu câu đầu, chỉ nghe thấy Phí Dương bảo cố chịu chút.

Tuy có đau nhưng vẫn trong phạm vi chịu được. Một luồng khí dâng dần lêи đỉиɦ đầu, cảm giác lạ lẫm khiến báo con bất an cào cào mấy cái lên chăn.

Phí Dương xoay nhẹ chuôi kim thì báo con đau đến mức đập một cái móng xuống.

May mà Phí Dương đã sớm giữ chắc đầu nó nếu không chắc chắn cây kim ở cổ đã bị kéo lệch.

Cũng may cơn đau chỉ thoáng chốc rồi qua đi.

Phí Dương lại rút ra một cây kim hơi to hơn, dùng tay xác định chính xác vị trí trung tâm đỉnh đầu tìm được huyệt Bách Hội.

Nơi hội tụ của trăm mạch, chủ trị bách bệnh.

Phí Dương cầm kim bạc châm xuyên qua da đầu, báo con bên dưới toàn thân run lên.

Phí Dương quan sát độ sâu của mũi kim từng chút từng chút một nhấn tay xuống, thân thể báo con run rẩy càng lúc càng dữ dội.

Ngay khi sắp đạt đến độ sâu lý tưởng thì toàn thân báo con cứng đờ, theo phản xạ giơ móng trước lên.

Phí Dương nhíu mày nhưng tay không hề run mà vẫn tiếp tục châm đến độ sâu lý tưởng mới buông tay ra.

Cậu xoay tay lại nhìn, lòng bàn tay hướng lên với ba vết cào máu me đầm đìa hiện rõ trên cẳng tay và máu li ti trào ra.

Báo con vừa được thả ra, lập tức ngẩng đầu nhìn Phí Dương.

Không màng đến cơn đau âm ỉ trên đầu, báo con cúi đầu lại gần tay Phí Dương định liếʍ thì bị cậu đưa tay chặn lại.

Nước bọt cũng chứa vi khuẩn mà.

Phí Dương quay người đi mở tủ thuốc mà lấy nước sát trùng và băng gạc.

Đến khi băng bó xong, báo con phía sau vẫn không có động tĩnh gì.

Phí Dương quay đầu nhìn thì phát hiện báo con đang... nhìn cậu với ánh mắt đầy áy náy.

Phí Dương nghi ngờ mình nhìn nhầm nhưng nhìn kỹ lại thì đúng thật là ánh mắt vừa áy náy lại mang theo chút quan tâm.

Hiếm khi báo con có biểu cảm gì khác ngoài ghét bỏ, khinh thường và lạnh lùng với cậu.

Phí Dương mỉm cười, quả nhiên trẻ con cũng biết mình làm sai.

Cậu lắc lắc cánh tay đã băng bó của mình: “Anh không sao.”

Cậu lắc tay, ánh mắt báo con cũng di chuyển theo tay cậu.

Dễ thương đến mức Phí Dương thật sự muốn xoa đầu nó một cái nhưng nghĩ đến đầu báo con vẫn còn cắm kim châm trông như cái ăng-ten nhỏ thì cậu đành nhịn lại.

Đợi khoảng nửa tiếng, Phí Dương mới giúp báo con rút kim ra.

Chức năng đông máu của báo con rất tốt nên không có tí máu nào chảy ra từ lỗ kim.

Có điều, sau khi khí được dẫn lên đầu và thông kinh lạc thì báo con bắt đầu thấy buồn ngủ, mắt càng lúc càng díu lại và thân thể cũng mềm nhũn ra.

Đây là hiện tượng hoàn toàn bình thường. Trước đây do đầu bị tắc nghẽn nên giấc ngủ rất kém, giờ được thông suốt thì cảm giác thoải mái kéo đến nên cơ thể cũng muốn ngủ bù đó là một cơ chế tự bảo vệ tự nhiên.

Phí Dương rót cho nó một cốc nước ấm, đút cho uống xong rồi đắp chăn lại cẩn thận.

Nhìn báo con ngủ say, Phí Dương quay về bàn mở ngăn kéo lấy ra một cuốn sổ tay trống và bắt đầu viết ghi chép điều trị cho báo con.

Đây là thói quen từ hồi theo thầy đi khám bệnh thực tập mà có được, hễ tiếp xúc qua ca bệnh nào là sẽ ghi chép lại và thỉnh thoảng giở ra xem lại luôn có những điều ngộ ra mới.

Cho đến lúc Phí Dương tắt đèn đi ngủ, báo con vẫn chưa tỉnh lại.