Phí Dương thở dài, quay lại ngồi trước điện thoại rồi mở bài đăng lúc nãy ra.
Bên dưới có không ít người giúp đẩy bài và chia sẻ, thời đại Tinh Tế rồi nhưng mọi người nhiệt tình vẫn còn rất nhiều.
Thế nhưng lật đến cuối cùng vẫn không có thông tin nào hữu ích.
Phí Dương quay đầu nhìn báo con đang nằm rạp trên sofa với vẻ mặt nhàm chán, cũng đang dõi mắt nhìn Tinh Võng bất đắc dĩ nói: “Nhóc thật sự không nhớ được chút gì à?”
Hiếm khi báo con không trái ý cậu mà gật đầu một cái.
Phí Dương lại thở dài, bước đến cầm lấy chân trước không bị thương của nó mặc cho nó không phối hợp và theo thói quen bắt mạch.
Mạch hư yếu nguyên khí không đủ, khí huyết ứ trệ.
Cậu lại dùng tay trái giữ đầu báo con tay phải dùng đốt ngón trỏ ấn vào huyệt quan trọng trên đỉnh đầu của nó, báo con đau đến nỗi nhảy dựng lên nhíu mày nhảy ra xa và giữ khoảng cách an toàn nửa mét còn nhe răng gừ gừ ra vẻ dữ tợn với Phí Dương.
Thông thì không đau, đau là vì không thông.
Phí Dương chẳng thèm để ý đến sự uy hϊếp của nó, nhắm mắt lại hồi tưởng về các ca bệnh mất trí từng gặp khi còn hành nghề trước đây.
Hai nguyên nhân chính dẫn đến chứng mất trí nhớ: Một là não bị kí©h thí©ɧ mạnh gây ra mất trí nhớ cấp tính; hai là tỳ vị hư nhược dẫn đến trí nhớ suy giảm từ từ.
Nhìn tình trạng mình đầy thương tích của báo con thì khả năng đầu tiên rõ ràng cao hơn.
Cách chữa trị loại mất trí nhớ này chủ yếu là thông kinh mạch vùng đầu, nâng cao tinh khí thần và cải thiện tình trạng máu lên não kém.
Cậu lấy từ túi quần ra hộp kim châm cứu của “Tinh Không Hạo Hãn” mở ra mà cầm lấy một cây kim. Báo con đang hơi thả lỏng bỗng nhiên toàn thân căng cứng liền lùi về sau mấy bước liền, lui đến góc không còn đường lùi nữa thì cảnh giác nhìn chăm chăm cây kim trên tay cậu.
Phí Dương bất đắc dĩ mà giơ cây kim lên lắc lắc rồi giải thích: “Đây là để chữa bệnh.”
“Chữa xong rồi nhóc sẽ nhớ ra những chuyện trước kia.”
Báo con đầy nghi hoặc trong mắt, cho rằng nó mất trí thì dễ bị lừa chắc?
“Haizz, không tin thì anh làm mẫu cho nhóc xem.”
Dưới ánh mắt chăm chú của báo con, Phí Dương cởi giày rồi một chân gác lên sofa rồi kéo ống quần bên trái lên lần tìm huyệt Thừa Sơn ở sau bắp chân.
Hơi dùng sức, kiễng đầu ngón chân lên và vị trí cuối cùng của cơ bắp nổi lên ở mặt sau bắp chân chính là huyệt Thừa Sơn.
Thường dùng để chữa chuột rút bắp chân, mỏi chân, mỏi đầu gối, đau thắt lưng và đau chân v.v...
Tóm lại, hoàn toàn phù hợp với tình trạng của thân thể nguyên chủ hiện giờ, đau nhức khắp người.
Báo con nghiêng đầu nhìn Phí Dương sờ sờ mó mó trên chân mình nhưng không hiểu cậu đang làm gì.
Kế đó liền thấy cậu cầm cây kim châm vào chân mình!
Báo con trừng lớn mắt, nhìn cậu dùng tay xoay nhẹ chuôi kim còn tỏ vẻ hưởng thụ!
Kim được lưu lại vài phút, lúc rút ra khỏi da thì trên da chân cũng không hề có chút máu nào.
Báo con ngẩn người tại chỗ, ngẩng đầu nhìn sắc mặt Phí Dương rồi lại cúi đầu nhìn bắp chân cậu trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
Phí Dương vỗ vỗ chân mình: “Dễ chịu lắm, giờ anh cảm thấy chân mình nhẹ hẳn đi.”
Báo con rất thận trọng nhìn cậu, nửa tin nửa ngờ.
“Tin anh đi, không có cái bệnh gì là không chữa được bằng một cây kim bạc nhỏ cả!”
Nói đến chuyên môn thật sự của mình giọng Phí Dương mang theo chút kiêu hãnh.
Báo con vẫn đầy cảnh giác.
Ánh mắt Phí Dương đảo một vòng, cũng bắt chước vẻ mặt chán ghét thường ngày của báo con mà nói: “Sợ thì cứ nói, trẻ con ai chả sợ kim.”
Nói xong liền quay lưng định rời đi.
Báo con phát ra tiếng gừ gừ như đe dọa, Phí Dương quay lại đối mắt với nó còn cố ý bày ra dáng vẻ khinh thường: “Không đồng ý với anh à?”
“Không sợ thì lại đây, có gì mà không dám!”
Chiêu khích tướng do tổ tiên truyền lại đã thành công khiến báo con bước tới.
Báo con trừng mắt nhìn Phí Dương, do dự một lát rồi rốt cuộc vẫn cứng đầu bước vài bước tới mà mạnh mẽ duỗi chân trước ra vẻ mặt thà chết không lùi, quyết chí dấn thân.