Chương 14

Báo con miễn cưỡng quay đầu nhìn vào máy ảnh.

Chỉ là, vừa nghe “tách” một tiếng ảnh vừa chụp xong thì nó lập tức chạy biến.

Phí Dương kết nối điện thoại với Tinh Võng, tải ảnh của báo con lên bài đăng và để lại thông tin liên lạc của mình.

Diễn đàn này có lưu lượng truy cập cực lớn nên chắc sẽ nhanh chóng có kết quả thôi.

Đăng bài xong, Phí Dương lại tiếp tục xem thông tin tuyển dụng vì cậu còn phải gửi hồ sơ xin việc.

Học cái chuyên ngành hố đen như cậu, thời đại nào xin việc cũng khó cả!

Phí Dương đang chăm chú lướt từng mục tuyển dụng thì màn hình điện thoại bỗng sáng lên, có thông báo tin nhắn mới.

Phí Dương tiện tay cầm lên mở ra xem, là tin nhắn của Lý Văn gửi đến.

[Phí Dương, em có thể gặp anh một lần không?]

Phí Dương nhớ lại ký ức nguyên chủ bị Hạ Ấp đánh đập, cậu không phải nguyên chủ cũng không yêu Lý Văn nên cậu không muốn dính vào rắc rối này nên lập tức trả lời dứt khoát: [Chúng ta gặp mặt không thích hợp, thôi bỏ đi.]

Lý Văn lập tức nhắn lại: [Anh chỉ muốn nói với em vài câu thôi.]

Phí Dương đang gửi hồ sơ, thấy tin nhắn trả lời thì liền từ chối ngay.

[Gặp mặt thì anh còn phải chạy đến đây, phiền lắm cứ nhắn tin nói luôn đi.]

Phí Dương vừa định đặt điện thoại xuống thì tin nhắn của Lý Văn lại tới.

[Không phiền đâu, anh đang ở dưới nhà em.]

Phí Dương: …

Hành động “tiền trảm hậu tấu” như vậy đúng là rất khiến người ta không ưa nổi.

Phí Dương đành phải mặc áo khoác lông vũ rồi xuống lầu.

Vừa mở cửa đã thấy Lý Văn đứng bên ngoài cổng sắt, vừa thấy cậu ra liền vẫy tay chào.

Chàng thiếu niên phong độ lịch thiệp, mang theo chút khí chất u buồn.

Phí Dương bước ra sân, nhìn ra ngoài thì thấy trên đường không có ai lúc này mới mở cổng ra nói với Lý Văn: “Anh muốn nói gì thì nói nhanh lên. Anh cũng biết, chúng ta gặp mặt là không thích hợp.”

Đã lâu không gặp, Lý Văn nhìn Phí Dương đầy lưu luyến không nỡ và trong mắt tràn đầy thâm tình.

Phí Dương chờ một lúc, thấy Lý Văn cứ nhìn mình chằm chằm mà không chịu nói liền xoay người định đi.

Lý Văn lập tức nắm lấy cánh tay cậu: “Phí Dương, đừng đi mà.”

Phí Dương ngẩng đầu nhìn anh ta, Lý Văn rất áy náy nói: “Anh nghe nói hôm nay em đến bệnh viện Minh Đức xin việc, bị Vương Vân Lôi cố ý gây khó dễ.”

“Nếu chỉ vì chuyện này thì anh có thể về rồi.”

Phí Dương không muốn dây dưa vào cái mối quan hệ tay ba lệch cán đã là chuyện quá khứ này nữa.

Thấy thái độ Phí Dương lạnh nhạt như vậy thì Lý Văn bắt đầu sốt ruột.

“Xin lỗi, nếu em muốn tìm việc, anh có thể giúp.”

Phí Dương lắc đầu: “Tôi tự tìm việc được, anh về đi.”

“Anh thật sự chỉ muốn giúp em thôi.”

Phí Dương thở dài, rất nghiêm túc nói với Lý Văn: “Tôi nói rồi, tôi không cần.”

Lý Văn vẫn cố chấp, Phí Dương cảm thấy không thể nói lý nổi với anh ta nữa đành quay người bỏ đi.

Lý Văn liền giữ vai Phí Dương lại ép cậu đối mặt với mình: “Phí Dương, anh thật sự là vì muốn tốt cho em, em cũng nên thông cảm cho anh. Chuyện năm đó, anh cũng là bị ép buộc mà thôi.”

“Trong lòng anh vẫn luôn nghĩ đến em, em cũng hiểu con người anh mà. Thật sự thì anh là người rất sâu nặng tình cảm nên chuyện đó thật sự không phải lỗi của anh.”

Lý Văn tay rất khỏe nên Phí Dương giãy mãi không thoát. Chỉ là những lời này, chẳng khiến cậu cảm động chút nào.

Chung tình không đồng nghĩa với việc không có trách nhiệm hay cứ dây dưa không dứt.

Bề ngoài thì Phí Dương vẫn nở nụ cười với Lý Văn: “Cảm ơn sự quan tâm của anh nhưng tôi thật sự không cần, anh đi đi.”

Lời đã nói rõ ràng mặc kệ Lý Văn còn nói gì thêm, Phí Dương dùng sức hất tay anh ta ra rồi xoay người đi vào nhà.

“Phí Dương!”

“Phí Dương!”

Lý Văn níu lấy cánh cổng sắt vừa đóng lại, gọi tên Phí Dương còn cậu lại coi như không nghe thấy gì.

Ở nơi Phí Dương không nhìn thấy, Phí Nghị đứng bên cửa sổ với khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười xấu xa mà cầm điện thoại lên bấm gọi.

Phí Dương quay về phòng, báo con thấy cậu bước vào chỉ liếc mắt một cái.

“Haizz, anh cứu nhóc, nuôi nhóc mà nhóc đến nhìn anh thêm một cái cũng chẳng buồn nhìn!”