Chương 13

Còn báo con thì đang bị thương chỉ có thể ăn thanh đạm, không thể kí©h thí©ɧ vết thương.

Đun nóng dầu phi thơm hành rồi đập hai quả trứng vào, khi quay người vứt vỏ trứng thì bắt gặp thím đang đứng ngay cửa bếp nắm chặt tay với ánh mắt đầy xót ruột nhìn cái chảo đang xèo xèo.

Ký ức nguyên chủ bị mắng ba ngày chỉ vì nấu ăn dùng nhiều một quả trứng lại hiện về.

Phí Dương đã chuẩn bị tâm lý bị mắng không ngờ thím chỉ mở miệng rồi lại ngậm lại rồi quay người bỏ đi.

Phí Dương suýt chút nữa làm cháy trứng vì phân tâm, bèn không suy nghĩ thêm về biểu hiện kỳ lạ đó.

Cơm trong nồi vẫn còn nóng thì cậu đã múc hai bát, cùng thức ăn, đũa và muỗng đặt hết lên khay rồi bê lên tầng hai.

Vừa đẩy cửa vào, báo con đã đánh hơi thấy mùi cơm nên vô thức hít hít mũi rồi quay đầu nhìn về phía khay trong tay cậu.

Phí Dương kéo một cái bàn nhỏ đến trước ghế sofa rồi đặt cơm lên.

Ngẩng đầu nhìn thì thấy đôi mắt của báo con vẫn không rời khỏi khay thức ăn, dáng vẻ hờn dỗi và đề phòng ban nãy đã biến mất thay vào đó là ánh mắt của một kẻ mê ăn. Phí Dương bật cười rồi đưa muỗng cho nó.

Báo con đói lả rồi nên vừa cầm được muỗng đã định bổ nhào vào trứng xào ớt.

Phí Dương phản xạ nhanh mà đè muỗng lại.

“Món này em không ăn được.”

Báo con nghe xong thì cụp tai xuống và phát ra tiếng gừ gừ đầy đe dọa.

Phí Dương nhìn dáng vẻ đáng yêu hơn hung dữ của nó, bất đắc dĩ lắc đầu: “Em bị thương, ớt là đồ gây kích ứng nên ăn vào dễ khiến vết thương sưng viêm, lâu lành.”

Báo con tròn mắt nhìn cậu như không tin, Phí Dương gật đầu: “Thật đấy, anh không gạt em.”

Chỉ vào đĩa rau: “Cái này mới thích hợp với em.”

Báo con cuối cùng cũng miễn cưỡng rút muỗng về, ăn một miếng rau cải nhạt nhẽo với mặt mày nhăn nhó.

Không có thịt thì thôi đến cả rau cũng chỉ là rau luộc! Nó là báo, không phải thỏ!

Thấy biểu cảm sinh động trên mặt báo con, Phí Dương không nhịn được bật cười khiến mặt nó lập tức đen thêm vài phần.

Phí Dương thì chẳng thèm chấp trẻ con.

Cả buổi sáng bận rộn cậu thật sự đói bụng rồi, dù chỉ là hai món chay thì cả hai vẫn nhanh chóng ăn sạch.

Thân thể này của cậu thật sự rất yếu, ráng gắng gượng dọn dẹp xong cậu cũng lên giường ngủ.

Không đặt báo thức, lúc mở mắt ra đã gần bốn giờ.

Báo con đã tỉnh từ lâu, đang liếʍ mấy sợi lông dính máu gần vết thương.

Tỉnh rồi mà không quậy phá gì, đúng là một đứa trẻ ngoan.

Phí Dương xuống giường thì bước đến trước gương chỉnh lại mái tóc rối tung thì phát hiện sắc mặt trong gương đã khá hơn hôm qua một chút và má bắt đầu ửng hồng nếu cứ kiên trì điều trị và điều dưỡng thì nhất định sẽ dần hồi phục.

Cậu mỉm cười bước đến trước mặt báo con: “Hết thuốc tê rồi, chân có đau nhiều không?”

Báo con liếc cậu một cái vẻ mặt “không buồn để ý” rồi tiếp tục liếʍ lông.

Phí Dương thở dài, đứa nhỏ này không phải hiểu chuyện mà là lười để ý đến cậu thì đúng hơn.

“Anh không biết tên em là gì, cứ gọi ‘báo con báo con’ mãi cũng không tiện nên để anh đặt cho em một cái tên nhé.”

Báo con không tỏ rõ thái độ, mặt mày lạnh tanh và chăm chú liếʍ lông.

Phí Dương cũng không thấy ngại mà tự nói một mình: “Bộ lông đầy đốm của nhóc nhìn đẹp thật đấy, gọi là Điểm Điểm nhé.”

Tiểu báo tử đột nhiên ngừng liếʍ lông, ngẩng đầu nhìn Phí Dương, trong mắt tràn đầy ghét bỏ.

“Điểm Điểm?”

Phí Dương lại gọi thêm một tiếng, báo con càng thêm ghét bỏ mà trực tiếp quay mặt sang chỗ khác không thèm nhìn Phí Dương.

Phí Dương: …

“Nhóc không thích cái tên Điểm Điểm à?”

Báo con vẫn không để ý đến Phí Dương.

Phí Dương nhích lại gần, đối mặt với khuôn mặt ghét bỏ của báo con: “Thế nhóc thích tên gì?”

Báo con giận dữ trừng mắt nhìn cậu, biết rõ là nó không nói được còn hỏi như thế!

“Nhóc không nói, vậy coi như đồng ý rồi nhé?”

Báo cọn lại quay đầu đi.

Phí Dương lại dịch người đến đối diện: “Thôi đừng có ngại cứ gọi tên này nhé!”

Báo con tức đến mức hai má phồng lên, dứt khoát nhắm mắt luôn.

Chọc ghẹo nhóc con xong, Phí Dương mở Quang Não rồi bắt đầu làm việc nghiêm túc.

Ở đây có một diễn đàn tên là “Vạn Sự Thông Đế Quốc Alpha” trong đó có rất nhiều mục phân loại.

Phí Dương tìm đến mục “Tìm người” thì vừa nhấn vào đã thấy đầy bài đăng nhặt được người và tìm người.

Phí Dương lập một bài mới: “Nhặt được một con báo con bị thương trên đường Kiến Quốc.”

Sau đó cầm điện thoại lên đi đến trước mặt báo con.

“Nào, Điểm Điểm nhìn vào ống kính nào.”

Báo con hoàn toàn không thèm để ý, mặt mày lạnh lùng cao ngạo.

Phí Dương bất đắc dĩ mà chụp một tấm toàn thân.

Lại dí máy vào mặt báo con định chụp thêm tấm cận cảnh.

Báo con lập tức hừ mạnh một tiếng rồi nhảy vọt ra xa.

Phí Dương liền uy hϊếp: “Nếu không phối hợp thì sẽ không tìm được ba mẹ đâu đấy. Anh nghèo lắm, ở với anh thì ngày nào cũng chỉ được ăn rau xanh thôi.”

Báo con vừa nghe đến “rau xanh” thì lập tức nhíu chặt mày lại.

Phí Dương cười tủm tỉm bước tới: “Vậy nên, nhìn vào ống kính nào.”