Chương 12

Báo con đột nhiên quay đầu lại đôi tai vốn vểnh lên giờ ép chặt xuống sau gáy, con ngươi co rút thành đường dọc và ánh mắt bỗng trở nên lạnh lẽo như sắt thép mang theo khí thế uy nghiêm dữ dội đập thẳng vào người Phí Dương.

Phí Dương lập tức cảm nhận được một luồng áp lực đáng sợ, đó là cảnh cáo đến từ một loài săn mồi.

Bản năng sợ hãi khiến cậu vô thức lùi lại một bước.

Nhưng rõ ràng chỉ là một con báo con, tại sao lại khiến cậu có cảm giác sợ hãi đến vậy?

Phí Dương cúi xuống nhìn, chợt phát hiện vết thương trên chân báo con đã thấm máu do vừa rồi cử động mạnh.

Chỗ khâu trên chân trước của nó, lớp lông màu đồng cổ lại lần nữa bị nhuộm đỏ bởi máu.

Phí Dương lùi lại từ tủ thuốc trong nhà lấy băng gạc, đè nén cảm giác sợ hãi với thú nhân cấp cao trong lòng rồi hít sâu một hơi nhìn kỹ sắc mặt báo con rồi bước tới ngồi xổm xuống lau máu cho nó.

Chỉ đến khi các cơ căng cứng trên người báo con dần thả lỏng, ánh mắt cũng không còn sắc lạnh như trước thì Phí Dương mới nhẹ giọng khuyên nhủ: “Đừng cử động nữa, chảy máu rồi. Anh trải cho em cái chăn, giờ em cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.”

Báo con không đáp lại chỉ ngẩng đầu nhìn Phí Dương. Dù gì cũng chỉ là một con báo con thôi, có lẽ cảm giác đáng sợ ban nãy chỉ là ảo giác của mình.

Phí Dương nhìn vào đôi mắt đỏ hoe vì giận dữ của nó mà tiếp tục khuyên: “Với tình trạng của em bây giờ mà ra ngoài thì chỉ có bị đánh rồi bị đuổi thôi.”

“Em tự suy nghĩ đi. Nếu vẫn cứ muốn đi, anh sẽ mở cửa.”

Ngực báo con vẫn phập phồng dữ dội nhưng ánh mắt đã hiện rõ vẻ do dự.

Biểu cảm nhíu mày cân nhắc của báo con thực ra rất buồn cười, Phí Dương cố kiềm chế ham muốn xoa cái đầu lông xù của nó dịu giọng nói: “Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn.”

Nói xong mới nhận ra lời này hơi nặng nề với một đứa trẻ.

Vì thế cậu lại kiên nhẫn giải thích: “Ý là người thông minh thì nên biết nhẫn nhịn, chờ thời cơ chín muồi rồi hãy ra tay.”

Nói rồi cậu đứng dậy đến tủ tìm chăn để báo con tự suy nghĩ kỹ.

Phí Dương trải xong chăn lên sofa rồi quay lại thì thấy tai báo con đã dựng lên và đồng tử cũng trở lại bình thường thì xem ra cơn giận đã nguôi đi phần nào.

“Được rồi, bây giờ điều quan trọng nhất là dưỡng thương cho tốt.”

Nói xong liền định bế nó lên.

Không ngờ báo con khéo léo né người tự nhảy lên sofa, tuy kéo trúng vết thương khiến mặt mày nhăn nhó nhưng lại không rên lấy một tiếng.

Nó nằm sấp lên chăn mà quay lưng lại với Phí Dương.

Phí Dương thở dài, bước tới định xoa đầu nó nhưng lại sợ nó nổi giận bèn dịu giọng an ủi: “Thôi nào, đừng giận nữa, để anh đi nấu chút gì cho em ăn.”

Báo con chẳng có phản ứng gì, chỉ là một cái lưng nhỏ cứng đầu đối diện cậu.

Phí Dương lắc đầu, xuống lầu.

Đi đến bếp thì phải đi qua phòng khách.

Lúc ấy Phí Nghị và thím vẫn đang thì thầm gì đó khi thấy cậu xuống thì lập tức im bặt, ánh mắt nhìn cậu đầy kỳ quái.

Chắc chắn lại đang bàn mấy chuyện xấu xa gì đấy.

Phí Dương làm như không thấy mà đi thẳng vào bếp.

Cậu nhìn quanh một lượt, tạm chấp nhận mấy món còn trong tủ lạnh rồi quyết định nấu đơn giản một món trứng xào ớt và rau cải xào.

Thân thể này bị hàn khí khá nặng, ăn ớt để bổ nhiệt và thúc đẩy tuần hoàn khí huyết.