Chương 11

Lên tàu điện số 5, báo con chống hai chân trước vào mặt kính trong suốt của hộp giữ ấm mà vặn vẹo người khó chịu dường như không thích môi trường trong đó.

Sợ nó giãy giụa làm bung vết khâu, mà trong tàu lại bật sẵn lò sưởi nên Phí Dương đành mở nắp hộp.

Vừa mở ra, báo con lập tức chui ra không chút khách sáo nằm ngay lên cánh tay của Phí Dương.

Cậu hơi sững người, sau đó nở nụ cười dịu dàng của một ông bố trẻ.

Trong tàu ấm áp, Phí Dương cũng lim dim nghỉ một lát.

Đến khi mở mắt lần nữa thì đã gần đến trạm, cậu mở hộp định đặt báo con vào lại.

Dù trong tàu ấm nhưng xuống tàu thì lạnh, thay đổi nhiệt độ đột ngột dễ khiến cảm lạnh nặng hơn.

Nhưng báo con nhất quyết không chịu vào cứ bám chặt lấy cánh tay cậu không buông và phản kháng rất dữ dội.

Phí Dương hạ giọng, giả vờ dọa: “Không vào thì anh sẽ bỏ em ở đây luôn đấy.”

Nghe vậy, báo con nhe răng trợn mắt nhìn cậu cố gắng làm ra vẻ hung dữ. Nhưng trong mắt Phí Dương thì biểu cảm đó đáng yêu không chịu nổi. Nếu không phải cố gắng kiềm chế thì cậu thật sự muốn ôm lấy nó mà vò nát một trận.

Cậu cố gắng giữ vẻ nghiêm khắc: “Vào đi!”

Báo con hừ hừ hai tiếng, cuối cùng miễn cưỡng chui lại vào hộp vừa hay tàu cũng đến trạm.

Lúc về đến nhà đã là mười hai giờ rưỡi trưa.

Phí Dương vừa mở cửa bước vào đã thấy Phí Nghị và thím đang ngồi ở phòng khách xem TV cười nói vui vẻ.

Phí Nghị gác chân lên ngồi vắt vẻo trên ghế sofa, liếc mắt khinh thường nhìn Phí Dương nói với giọng giễu cợt: “Tìm được việc rồi à?”

Phí Dương không thèm đáp, bước thẳng về phía phòng mình.

“Này! Thái độ gì đấy?”

Phí Nghị lập tức đứng bật dậy, tóm lấy tay Phí Dương không cho cậu đi.

Thím ngồi bên cạnh thấy báo con trong hộp qua lớp kính liền sa sầm mặt, chỉ tay hỏi: “Cái đó là gì?”

Phí Dương ghét người khác đυ.ng vào mình, vùng tay thoát khỏi Phí Nghị rồi cúi đầu nhìn hộp rồi lạnh nhạt đáp: “Báo.”

“Tôi đâu có mù, tất nhiên biết là báo! Ý tôi là, cậu xách một con báo con về nhà làm cái gì?”

“Nhặt được bên đường.”

Vừa dứt lời, thím đã nổi giận: “Tôi đã phải nuôi cậu ăn ở không cũng thôi đi, giờ còn muốn vác thêm một đứa nữa về ăn chực hả?”

“Không nuôi lâu đâu, tìm được ba mẹ nó rồi sẽ mang đi.”

Vừa nói xong, báo con đã trợn mắt nhe răng nhìn dì qua lớp kính và phát ra tiếng gừ gừ cảnh cáo.

Thím càng tức điên, giật lấy hộp giữ ấm trong tay Phí Dương ném thẳng xuống đất và chỉ vào mặt cậu mắng to: “Muốn nuôi nó thì cuốn gói ra khỏi nhà mà nuôi! Không thì cậu và nó cùng cút!”

Phí Dương đối mặt với thím, sắc mặt lập tức lạnh xuống: “Qua hai mươi lăm tuổi, tôi tự khắc sẽ dọn ra ngoài.”

“Tiền trợ cấp và tài sản mẹ tôi để lại, tôi cũng sẽ mang theo không thiếu một xu.”

“Cái gì!”

Không ngờ đứa cháu vẫn luôn rụt rè nghe lời lại dám nói ra những lời như thế, thím của Phí Dương chỉ tay vào cậu mà há hốc miệng một lúc lâu cũng không thốt nên lời.

Phí Nghị cũng ngẩn người nhìn Phí Dương đầy kinh ngạc.

Phí Dương hoàn toàn phớt lờ Phí Nghị mà đi vòng qua thím cúi xuống nhặt hộp giữ ấm dưới đất lên.

Không buồn nhìn hai người kia lấy một cái, cậu xoay người bước nhanh lên tầng hai.

Lấy chìa khóa ra mở cửa phòng, vào phòng liền khóa trái lại ngay không muốn bị làm phiền thêm nữa.

Ngồi phịch xuống giường, việc đầu tiên là cúi xuống kiểm tra báo con vừa bị ném.

Qua lớp kính, Phí Dương thấy một gương mặt nhỏ đang giận dữ.

Báo con dùng hai chân trước bám vào lớp kính, ánh mắt như có thể phun lửa ra đầy phẫn nộ.

Phí Dương thở dài, mở nắp hộp giữ ấm ra báo con lập tức lao ra ngoài bất chấp vết khâu trên chân vẫn còn mới, nhảy thẳng xuống giường. Chân trước vừa chạm đất đã đau đến run lên nên rên khẽ một tiếng nhưng nó vẫn chống chân chạy về phía cửa.

Cửa đã bị Phí Dương khóa lại, báo con không quan tâm đến vết thương nên dùng cả hai chân bám lấy mép cửa cố mở ra.

“Đừng gắng sức nữa, bung vết thương bây giờ.” Phí Dương bước tới, lo lắng khuyên nhủ: “Em có ra ngoài cũng chẳng làm được gì đâu, đừng giận nữa.”