“Ồ? Vậy sao lại biết những chuyện này?”
Đầu óc Phí Dương lập tức xoay chuyển, nhanh chóng nghĩ ra một lý do hợp lý: “Cháu từ nhỏ thể chất đã yếu, tiêm thuốc và uống thuốc suốt nên cũng hiểu chút ít.”
“Bệnh lâu thành bác sĩ.” Câu này không hề phóng đại chút nào.
Ánh mắt dò xét của ông cụ lướt qua người Phí Dương, đúng là cậu trông khá gầy yếu và thần sắc cũng có chút mệt mỏi: “Cách nói của cậu thật đặc biệt. Tôi hành nghề y đã sáu mươi năm nhưng chưa từng nghe ai nói như thế nhưng cậu lại chẩn đoán rất đúng bệnh.”
Chắc là lúc nãy nói về cơn sốt của báo con nên Phí Dương nhất thời quên mất đây là tinh tế, nơi kỹ thuật y học cổ truyền sớm đã thất truyền nên đã dùng giọng điệu đặc sệt kiểu Đông y truyền thống.
Cậu cố gắng mỉm cười tự nhiên: “Ông ơi, cháu học văn học cổ trong chương trình có đọc nhiều sách cổ, một số cuốn có nhắc đến y học cổ đại. Cháu lại hay đau bệnh nên rất thích đọc những phần đó.”
“Thì ra là vậy.”
Nhìn vẻ mặt thành khẩn của Phí Dương nên ông cụ cũng không nghi ngờ gì thêm.
Ông ấy còn hỏi thêm mấy vấn đề y học đơn giản và cảm thấy cách lý giải của Phí Dương rất thú vị thì không khỏi cảm thán: “Thú vị thật đấy. Cậu thanh niên, cậu nên học ngành y chắc chắn sẽ có tiền đồ.”
Phí Dương chỉ cười bất đắc dĩ, một người trẻ tuổi như cậu còn chưa chính thức vào nghề đã bị đuổi việc rồi.
Hai người đang trò chuyện rất hợp ý thì bên tay phải vang lên tiếng rên khe khẽ của báo con.
Phí Dương quay đầu lại thì thấy báo con đang kiễng cái chân bị thương, đôi mắt tròn xoe tò mò đánh giá mọi thứ xung quanh.
“Dậy rồi à? Khá hơn chút nào chưa? Cảm thấy sao rồi?”
Phí Dương đứng lên bước đến gần định đưa tay xoa đầu nó.
Báo con né sang bên không cho chạm vào và mang theo ánh mắt đầy cảnh giác.
Bộ dạng cảnh giác như một “ông cụ non” ấy trông rất đáng yêu, Phí Dương mỉm cười rồi dùng giọng dịu dàng từng hay dỗ cháu gái nhỏ của kiếp trước nói: “Đừng sợ, anh không có ý xấu đâu.”
“Anh là người đã nhặt em trên đường về đấy.”
Báo con không lùi nữa chỉ ngơ ngác nhìn cậu một lúc cơ thể đang căng chặt mới từ từ thả lỏng, chỉ là vẫn giữ một khoảng cách an toàn.
Phí Dương lại hỏi: “Em tên là gì?”
Đôi mắt tròn xoe của báo con tràn đầy vẻ mơ màng.
“Ba mẹ em đâu rồi? Anh đưa em về nhà nhé.”
Báo con nghiêng đầu, hàng lông mày nhỏ nhíu lại như đang cố gắng nhớ lại điều gì đó trông cực kỳ đáng yêu.
Ông cụ đi tới thử nhiệt độ trán của báo con, đã hạ sốt rồi.
Ông ấy quay sang nói với Phí Dương: “Không nhớ nhà ở đâu, lại mang thương tích nặng thế này có khi nào bị chấn động tâm lý quên hết rồi?”
“Nhìn vóc dáng, chắc khoảng bốn, năm tuổi bình thường thì độ tuổi này vẫn nhớ được.”
Phí Dương nhớ lại phản ứng vừa rồi của báo con cũng bắt đầu nghi ngờ: “Có thể nào là bị mất trí nhớ rồi không?”
Ông cụ gật đầu: “Cũng có khả năng đó.”
Nhặt được một đứa trẻ còn có thể bị mất trí nhớ và không biết mình là ai cũng chẳng biết nhà ở đâu, Phí Dương thấy thật bất lực.
Ông cụ nhìn cậu, hỏi: “Cậu định làm sao?”
Dì thì chỉ mong sao đuổi cậu ra khỏi nhà càng sớm càng tốt, nếu lại dắt về một chú báo con bị mất trí nhớ thì thế nào cũng bị mắng thậm tệ hơn nữa.
Thế nhưng đã cứu thì không thể bỏ mặc.
Phí Dương vẫn quyết định đưa nó về nhà trước rồi tính tiếp, nên mỉm cười với ông cụ: “Cháu sẽ mang em ấy về rồi nhờ mạng xã hội, biết đâu sẽ nhanh chóng tìm được cha mẹ em ấy.”
Ông cụ gật đầu: “Cũng được.”
Chỉ lấy đúng 50 đồng chi phí khám chữa tượng trưng, còn tặng kèm một chiếc hộp giữ ấm nhỏ để báo con nằm trong đó sẽ không bị nhiễm lạnh trên đường.
Hẹn ngày quay lại thay thuốc, Phí Dương ôm theo báo con không còn một xu dính túi rời khỏi y quán.