Phí Dương đang đối diện với Tinh Võng, điên cuồng gửi hồ sơ xin việc khắp nơi.
Tốt nghiệp đã ba tháng vậy mà cậu vẫn chưa tìm được việc, bởi vì cậu học một chuyên ngành cực kỳ “hố cha” là chuyên ngành Văn học cổ điển.
Phòng ở trang hoàng xa hoa mà chủ nhân thì ăn mặc giản dị, nhìn thế nào cũng không hợp nhau.
Nhìn chằm chằm vào Tinh Võng quá lâu khiển cổ cậu cứng đờ, Phí Dương xoay cổ “rắc rắc” vài tiếng giòn tan.
Thở dài một hơi, cậu đứng dậy vận động mạnh tay chân, eo, lưng, truyền đến từng tràng tiếng khớp xương lách cách, cảm giác dễ chịu hơn đôi chút.
Thân thể này thực sự quá kém.
Phí Dương vốn là người học và hành y suốt mấy chục năm rất chú trọng dưỡng sinh nên cơ thể cực kỳ khỏe mạnh. Vậy mà sau tai nạn xe, lại trọng sinh vào thân thể của một “phế vật” cùng tên ở thời đại tinh tế.
Thân thể này yếu đến cùng cực, đã yếu từ trong bụng mẹ, tỳ hư thận kém, khí huyết không thông, nguyên khí không đủ nên dễ buồn ngủ và dễ mệt mỏi.
Lâu dần, tất yếu sẽ tổn hao đến tận cùng và nguy đến tính mạng.
Nhìn vào gương, cậu thấy chính mình đeo kính gọng vàng với ngũ quan thanh tú nho nhã nhưng sắc mặt tiều tụy và thần thái uể oải.
Tình trạng này có thể điều dưỡng bằng thuốc Đông y hoặc châm cứu khai thông khí huyết.
Nhưng vấn đề là ở thời đại tinh tế, rất nhiều loại dược liệu Đông y đã không còn tồn tại.
So với thuốc thì kim châm còn có khả năng kiếm được hơn.
Phí Dương còn đang nghĩ cách cứu chữa thân thể tàn tạ này thì chợt nghe dưới lầu truyền đến âm thanh.
“Mẹ, con về rồi!” Một giọng nam trẻ tuổi vang lên.
“Nghị Nhi, con rốt cuộc cũng về rồi, từ khi con tốt nghiệp vào quân đội đến giờ ba tháng rồi đấy, mẹ nhớ con muốn chết!”
Là giọng nữ quen thuộc, thím của thân xác này.
“Ba đã dẫn quân tiêu diệt hải tặc vũ trụ suốt ba tháng nay rồi, mấy ngày này người ở nhà thế nào?”
“Cái gì cũng tốt, chỉ có cái đứa cháu không biết điều kia! Đã ba tháng rồi mà còn ở nhà ăn bám! Tôi kiếp trước đã làm gì mà giờ phải nuôi cái loại cháu như vậy chứ!”
Bầu không khí vốn đang mẫu từ tử hiếu bỗng nhiên vì một câu nói mà căng thẳng hẳn lên.
Không phải lần đầu Phí Dương nghe bà ta nói vậy, mấy ngày xuyên đến đây thì tai cậu đã sắp mọc kén rồi.
Từ ký ức của thân thể này, Phí Dương hiểu được đại khái tình hình.
Thời đại Tinh Tế, chiến loạn liên miên đề cao sức mạnh vũ lực.
Thú nhân chia làm thú phổ thông và thú chiến đấu.
Chỉ có thú chiến đấu mang huyết thống cao quý mới có thể ra trận, được người người kính trọng.
Ba của Phí Dương là mãnh tướng Hổ tộc với huyết thống thuần chủng cao quý và từng là Nguyên soái của quân đoàn Hổ tộc.
Mẹ cậu là Hamster một phân chi trong Chuột tộc, thân thể yếu ớt và không có chỉ số vũ lực. Mà trớ trêu thay, Phí Dương lại di truyền y nguyên từ mẹ.
Lúc mẹ cậu mang thai thì ba cậu chiến tử nơi chiến trường. Mẹ vì nhận tin dữ quá đột ngột mà sinh bệnh, sinh cậu được vài năm thì cũng mất và để lại khoản di sản lớn cùng tiền an ủi mà giao cho vợ chồng chú thím chăm sóc cậu.
Phí Dương còn đang ngồi trước gương ngẩn người ôn lại trí nhớ thì cửa bị đẩy ra.
Cậu quay đầu thì thấy một thiếu niên mặc quân phục, vóc người cao lớn, tướng mạo anh tuấn và thần sắc sáng láng đang đứng tựa vào khung cửa tay đút túi nhìn cậu ánh mắt đầy chế giễu.
“Ồ, ra là anh ngày nào cũng soi gương trong phòng tự luyến à? Nhưng mà với cái dáng gầy trơ xương này của anh thì có gì mà ngắm chứ?”
Chính là em họ của cậu – Phí Nghị.
Nhỏ hơn cậu hai tháng, tốt nghiệp chuyên ngành chiến đấu cơ giáp của Đại học Đế quốc rồi gia nhập quân đội Hổ tộc. Vì huyết thống không thuần nên chỉ có thể làm thiếu tá từ cấp bậc thấp nhất.
Chú của cậu là anh cùng ba khác mẹ với ba cậu, huyết thống Hổ tộc không thuần chủng. Thím cũng không phải Hổ tộc thuần chủng. Điều này dẫn đến huyết thống của Phí Nghị rất pha tạp.
Nhưng mà cho dù không thuần thì cũng đủ để hắn ta coi thường và chà đạp Phí Dương là một con Hamster yếu ớt hay bệnh.
“Trước khi vào phòng thì phải gõ cửa, đó là phép lịch sự cơ bản, cậu không biết sao?” Phí Dương liếc qua Phí Nghị đang kiêu ngạo, kéo ghế ngồi xuống.
Cái thân xác nát này ngồi lâu thì đau lưng, đứng lâu cũng mỏi.
Phí Nghị ngẩn người, lập tức khinh thường hừ một tiếng: “Anh mà cũng có tư cách dạy tôi? Anh là cái thá gì? Học cái thứ văn học cổ rách nát gì đó, đến việc còn không tìm được phải ở nhà ăn bám!”