Chương 3

Vì bị bỏ lại, nguyên chủ cũng mất dấu của đoàn người nên tinh thần thể của cô ấy bị thương nặng, sau đó do không điều trị kịp thời nên nguyên chủ đã qua đời.

Nhưng suy nghĩ kỹ thì cốt truyện thật vô lý, nam chính và nam phụ đều có năng lực mà chỉ lo yêu đương, trong khi thế giới nguy hiểm này đầy rẫy quái vật, đồng thời trong tinh tế còn tồn tại ô nhiễm khắp nơi, là mối đe doạ liên quan đến vấn đề sinh tồn của nhân loại.

Cộng thêm các vấn đề về lịch sử từ hàng trăm năm trước khiến dẫn đường phân hóa thành dạng tấn công nhiều hơn.

Dù nữ chính nguyên tác là dẫn đường trị liệu hiếm hoi ở Tháp Trắng trung ương, nguyên chủ cũng tự dưng bằng một cách thần kỳ mà biến thành dẫn đường trị liệu rất quan trọng, nhưng cuối cùng cô ấy lại trở thành pháo hôi.

Điều này làm cô vô cùng khó hiểu, vì trong tỷ lệ dẫn đường và lính gác là 1:1000, nguyên chủ lại còn là dẫn đường trị liệu cực hiếm, vậy sao cô ấy lại bị bỏ rơi như thế?

Quả nhiên là tiểu thuyết vạn nhân mê không cần có logic.

Hệ thống Tiểu Cửu nghe cô càm ràm thì cũng chẳng dám cãi, nó chỉ nhẹ nhàng nói:

[Ký chủ đừng nản, chúng ta chỉ cần giúp nguyên chủ thay đổi vận mệnh thôi.]

Lục Thanh Chiêu chẳng thèm để ý hệ thống vô dụng kia.

Nhưng mà nhìn cảnh trước mắt, Lục Thanh Chiêu thở phào nhẹ nhõm.

May nhờ hệ thống có sẵn kịch bản giúp đỡ, lúc mới xuyên qua thì cô mới 14 tuổi.

Để hoàn thành phần kịch bản ban đầu, cô đã thẳng tay bỏ qua đoạn nhận cha mẹ ruột của nhà họ Vân, đùa đấy à, cô không muốn dính vào mấy chuyện gia đình drama máu chó đó đâu.

Dù sao trong liên minh của tinh tế cũng có hỗ trợ cho trẻ vị thành niên, theo quy định bảo vệ trẻ vị thành niên thì những ai dưới 20 tuổi và không có người giám hộ thì có thể xin trợ cấp cho người chưa thành niên.

Thêm vào đó, mỗi dịp nghỉ lễ cô đều đi làm thêm kiếm chút tinh tệ nên chi tiêu sinh hoạt hàng ngày không phải lo lắng gì quá lớn với cô!

Cho đến hồi tháng trước, trong buổi lễ thức tỉnh, cô đã thức tỉnh thành dẫn đường hệ trị liệu cấp C, thế là cô được vào học ở Học viện Quân sự Liên bang số 1.

Lục Thanh Chiêu đi theo sau Kỳ Ngôn đi đến cửa ký túc xá.

“Đàn em, đến đây rồi, phía sau là khu dành cho dẫn đường, anh không vào được nên chỉ dẫn em đến đây thôi.”

Cô gật đầu nhẹ.

“Cảm ơn anh nhiều nhé.”