…
Dana dù hơi bất ngờ, nhưng nghĩ lại, cô cùng Jia cũng sẽ không có quá nhiều giao thoa.
Đợi chi nhắn bên này ổn định rồi, cô sẽ điều từ tổng công ty tới một giám đốc điều hành là được.
Lâu lâu mới có một đợt công tác bên này thôi.
Chứ đang phần vẫn là làm bên trụ sở chính.
Còn tài sản của cha cô?
Không quan trọng, ai muốn thì lấy đi, cô không cảm thấy mình thiếu tiền thiếu đến phải đi tranh giàng.
Dù sao thì tiền của ông ấy, ông ấy muốn cho ai thì cho.
Vùng nước đυ.c này cô sẽ không tranh.
…
Dana sách lên túi của mình chào bố cùng mẹ mình và các bậc cha chú cổ đông rồi rời đi.
Những vị cổ đông này đa phần đều có thể nói là đã nhìn cô lớn lên.
Thành ra cũng không phải Dana chào hỏi xã giao gì.
…
Chỉ là nhìn Dana không hề bị lời mình nói ảnh hưởng, còn cùng với những người nhìn mình một cái cũng lười, cười nói cùng cô.
Jia âm thầm cắn răng.
“Tại sao lại vậy chứ.”
Trong lòng của Jia như có một âm thanh nói với cô ấy.
“Mọi chuyện không phải như thế này, tất cả là tại Dana…”
…
Ba ngày sau.
…
Dana kết thúc cuộc trò chuyện video với John, ngã người ra sau.
Hai tháng nữa cô sẽ cùng gia đình và người thân bay qua Mỹ để hoàn thành lễ cưới ở bên đó.
Cô và John đều vô cùng chờ mong.
Hai người còn cùng nhau bàn về con của hai đứa.
Cô mong đó là một bé trai.
Để giống như John vậy.
John thì lại muốn một bé gái.
…
Hai người quyết định rồi sau khi hôn lễ hoàn thành, chi nhánh bên này ổn định sẽ tiến hành các biện pháp để có con.
…
Lại qua thêm ba ngày.
Dưới sự kiên trì của mẹ cô, dù không muốn nhưng hôm nay cô vẫn là phải quay về để dùng bữa ở nhà cũ.
Từ sau vụ bố cô muốn trì hoãn đám cưới của cô vì những người không được mời, thì cô đã cùng John dọn ra khỏi nhà cũ.
Vừa vào đã nghe tiếng trẻ nhỏ khóc lóc ồn ào, cùng với tiếng cãi nhau của hai vợ chồng.
Mà người làm trong nhà cũng chẳng biết đi đâu rồi, trông thấy vậy còn không chạy nhanh bế đứa bé rời đi sao?
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng chân cô thay đổi hướng rẽ ở ngoặc đi vào phòng bếp.
Bên trong vậy là lại rất đầy đủ đâu.
Mấy người làm thấy cô thì chạy nhanh chào hỏi rồi ai làm việc nấy.
Cô cũng không để ý lắm chính mình mở tủ lạnh lấy ít trái cây rồi ngồi ở bàn ăn vừa gọt vừa ăn.
Cứ thế thong thả, cô còn cảm thấy nhàm chán mở video tin tức ra xem nữa cơ.
Khoảng 15 phút sau thì đôi vợ chồng cãi nhau cũng đã dừng lại.
Không con nghe tiếng nữa.
Nhưng cô cũng lười di chuyển vẫn ngồi ở phòng bếp.
…
Cho đến khi mẹ cô đến tìm thì mới cùng bà lên thư phòng nói chuyện.
Cũng không phải chủ đề gì mới mẻ.
Quanh đi quẩn lại vẫn là muốn cô vào công ty, ở lại Philippin.
Chỉ có điều dù thế nào cô cũng không có thành đổi ý định của mình.
…
“Mẹ à, ở công ty con còn có việc con đi trước, vậy nha chuyện này không bàn nữa, con đi trước, mẹ con có mang bánh tới, mẹ ăn đi ha.”
Dana nói xong thì nhanh chóng chạy ra ngoài.
…
AAA.
Do đi quá vội không nhìn đường hay sao cô vậy mà lại va trúng một cô gái.
“Xin lỗi.”
“Xin lỗi.”
Hai âm thành đồng thời vang lên, một là của cô, một là của cô gái đó.
Tài liệu của cô ấy bị đυ.ng rơi xuống đất hết rồi.
Dana cuối xuống lụm giúp cô ấy.
Là bảng thiết kế thời trang.
Đúng rồi, mẹ có kể với cô gần đây công ty có tổ chức một cuộc thi về thời trang.
Dana: “Cô tới tham gia thi sao?”
Cô gái: “Chị cũng vậy sao? Đúng rồi phòng nộp hồ sơ ở đâu cô biết không?”
Dana đưa chồng vẽ thiết kế mình lụm lại cho cô gái, nói: “Ở tầng 4 đây là tầng 5, cô vào đi tôi nhấn thang máy cho cô rồi.”
Cô gái: “Cảm ơn cô, tôi là Phiashi.”
Dana: “Dana.”
…
“Tinh.”
Dana: “A đến rồi, tạm biệt.”
…
Phiashi: “Tạm biệt.”
Thang máy đóng lại.
“Phiashi, Phiashi…”
Bạn của Phiashi vẫy vẫy tay.
…
Ngày quay về Mỹ.
…
Công việc cũng coi như tạm xong xuôi.
Cô cùng bố mẹ mình bay qua Mỹ để hoàn thành tiệc cưới ở bên đó.
Nói thực nếu không vì công việc cô cũng chẳng muốn ở lại đây lâu.
Suốt ngày bị cuốn vào những chuyện rắc rối ở nhà.
…
Hazzizz.
Bên này vẫn là nên ít về nhà thì hơn.
Không tốt nhất là không nên quay về nước luôn.
…
Hết chương.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.