"Ngủ cái con khỉ!" Bùi Minh tức điên lên.
Bên ngoài đã rối tung rối mù thế kia, giờ này còn ai ngủ cho nổi?
Thẩm Tịch Tinh đưa tay day trán, không có caffeine trợ lực, rõ ràng anh đang hơi mệt mỏi.
Anh vốn không thích đưa ra quyết định khi đầu óc còn chưa tỉnh táo.
Ngước nhìn cánh cửa đang đóng chặt, anh đoán chắc Chu Dập Lễ lại ra ngoài chơi bời rồi.
"Tôi không thích bóc lột nhân viên ngoài giờ làm. Cuộc họp để mai hẵng bàn."
Bùi Minh: "?"
Sững sờ.
Anh ta trừng mắt hỏi lại: "Cậu có biết mình vừa nói cái gì không đấy?"
Là người quản lý vàng nổi tiếng máu lạnh trong giới, Bùi Minh hiểu rõ hơn ai hết rằng mỗi giây trong khủng hoảng đều quý như vàng.
Anh đây biết thương người từ bao giờ thế?
Thẩm Tịch Tinh chỉ nhàn nhạt đáp: "Lúc này có phản ứng cũng chẳng giải quyết được gì nhiều."
"Bởi vì..."
Bùi Minh là một trong những quản lý hàng đầu, từng lăng xê không biết bao nhiêu ngôi sao nổi tiếng.
Anh ta luôn nổi tiếng là người khó tính, mắt nhìn người cực kỳ chuẩn xác. Nhưng ngay lần đầu gặp Thẩm Tịch Tinh, anh ta đã tin chắc: Người này sinh ra là để làm minh tinh hàng đầu.
Có những người vừa xuất hiện đã khiến cả thế giới phải ngoái nhìn.
Thẩm Tịch Tinh đúng như kỳ vọng, từng bước chạm đến đỉnh cao không ai với tới, tự mình tạo nên một huyền thoại. Ra mắt tám năm, không vướng một scandal nào.
Tài năng, thông minh, khiêm tốn và chuyên nghiệp.
Chỉ có điều, anh quá lạnh lùng và cô độc, giống như một cỗ máy hoàn hảo được lập trình sẵn.
Bùi Minh chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, hàng loạt bê bối lại đổ ập xuống đầu Thẩm Tịch Tinh như thế.
Chuyện này... thật sự quá vô lý.
Nhưng giây sau, điều còn vô lý hơn lại xảy ra.
Thẩm Tịch Tinh nói: "Những tin trên hot search đều là thật."
Bởi vì... đúng là tất cả đều là thật.
"..."
Giọng anh bình thản đến mức Bùi Minh còn vô thức gật đầu: "Ờ, đều là thật à?"
Khóe môi Thẩm Tịch Tinh khẽ cong: "Ừ. Nghỉ sớm đi, mai tôi sẽ ghé công ty."
"Khoan đã, đợi đã...!"
Bùi Minh như bừng tỉnh, hét lên: "Đều là thật á?"
"Cái gì thật? Thật cái gì cơ? Cậu nói rõ cho tôi!"
"Tút... tút... tút..."
Điện thoại chỉ còn tiếng ngắt máy kéo dài.
Bùi Minh run rẩy bấm gọi lại, nhưng vị tổ tông thông minh kia đã tắt máy đi ngủ rồi.
"Đệt?" Bùi Minh tức đến mức bật ra một câu chửi.
Đều là thật... thật?
Chưa nói đến hai tin đầu trên hot search, chỉ riêng cái cuối cùng: dựa lưng vào kim chủ bí ẩn, ngủ với fan nam.
Đều... đều là thật?
Trời đất như đảo lộn. Bùi Minh loạng choạng vịn vào bàn làm việc, hình tượng đỉnh lưu thanh cao trong trẻo trong đầu anh ta hoàn toàn sụp đổ.
"Trời đất thánh thần ơi..."
Giữa đêm, trong tòa nhà văn phòng vẫn sáng đèn, bỗng vang lên tiếng hét thất thanh của một người đàn ông trung niên: "Thẩm! Tịch! Tinh! Mẹ kiếp, cậu rốt cuộc đã ngủ với thằng fan nam nào hả?"