Chương 2: Chu Dập Lễ, tôi không còn chỗ nào để đi nữa rồi (2)

Cậu ngửa cổ tu liền hai ly nước lạnh rồi mở nhóm chat.

Z: [1]

Một đám bạn thân như chó, chẳng cần nói nhiều, cứ thế mà hẹn nhau đi uống rượu.

Thịnh Xác: [Thiếu gia nhà họ Chu lại gặp chuyện buồn à?]

Z: [Biết rồi còn hỏi.]

Bỏ qua sự mỉa mai trong từng câu chữ, lời đáp của Thịnh Xác lại có vẻ thật lòng.

Thịnh Xác: [Lúc vui mày có bao giờ nhớ đến anh em bạn bè không?]

Z: [Chắc chắn là không rồi.]

Thịnh Xác: [Cút đi, đồ chó tra nam!]

Thịnh Xác: [Tao đứng đây chính là ngón giữa mà thế giới giơ lên cho mày.jpg]

Chu Dập Lễ bật cười hai tiếng, nhét điện thoại vào túi rồi đứng dậy.

Qua bức tường kính phản chiếu, cậu nhìn thấy bộ dạng của mình lúc này.

Vẫn là chiếc sơ mi đen mặc lúc chụp hình buổi chiều, giờ đã nhàu nát thành trăm nếp gấp. Mái tóc đen dựng ngược đầy ngông nghênh, trên đỉnh đầu còn lộ vài lọn xanh dương.

Nếu gỡ bỏ lớp trang điểm tỉ mỉ ban ngày thì trông cậu chẳng khác gì một con lười vừa bò dậy, cáu kỉnh khỏi phải nói.

Thảm hại thật.

Nhưng Chu Dập Lễ chẳng bận tâm. Cậu với lấy chìa khóa xe rồi sải bước ra cửa...

"King coong."

Tiếng chuông cửa vang lên đột ngột khiến Chu Dập Lễ khựng lại.

Đôi mắt dài hẹp nheo lại, chăm chú nhìn cánh cửa đóng kín chỉ cách một mét.

Đây là địa chỉ riêng tư, đến cả trợ lý còn không biết.

Là ai?

Chuông chỉ reo một tiếng. Người bên ngoài thấy không ai đáp liền định quay đi.

Bỗng "cạch", cửa bị kéo mạnh ra, đập vào tường vang lên tiếng "rầm" khẽ.

Một người đàn ông ngẩng đầu nhìn Chu Dập Lễ.

Cậu khoanh tay tựa vào khung cửa, có vẻ hơi bất ngờ khi thấy người đến. Đôi mày cậu nhướn thành một vòng cung đầy châm chọc: "Ồ, khách quý ghê nhỉ?"

Giọng điệu lười biếng, dễ gợi đòn.

Nhưng ngoài dự đoán, người đàn ông đó chỉ thản nhiên "ừ" một tiếng.

Chính là Thẩm Tịch Tinh - vị đại ma vương đỉnh lưu, kẻ nổi tiếng độc chiếm tài nguyên, xưa nay điềm tĩnh kiêu ngạo, lạnh lùng và xa cách.

Giọng anh chậm rãi vang lên: "Chu Dập Lễ, tôi không còn chỗ nào để đi nữa rồi."

Ngay cả một câu nghe như yếu ớt mệt mỏi, Thẩm Tịch Tinh cũng có thể nói bằng một giọng bình thản.

Chu Dập Lễ hừ lạnh: "Ồ, rồi sao?"

Dường như không để tâm đến sự khó chịu trong giọng cậu, Thẩm Tịch Tinh vẫn giữ vẻ lạnh nhạt: "Cho tôi ở nhờ một thời gian."

"Dựa vào đâu?"

Nụ cười nhếch mép hiện lên trên mặt Chu Dập Lễ, ánh mắt cậu đầy giễu cợt, nhưng sâu bên trong lại tối đen, lạnh lẽo.

Nhắm thẳng vào người đàn ông trước mặt.

Mày Thẩm Tịch Tinh khẽ nhíu lại, nhưng chỉ thoáng chốc, anh đã trở lại vẻ lạnh lùng vốn có.

"Chẳng phải cậu từng nói, nếu một ngày tôi không còn nơi nào để đi thì lúc nào cũng có thể tìm đến cậu sao?" Giọng anh trong trẻo, bình tĩnh thuật lại.