Editor: L’espoir*
Hơn nữa đây còn là thứ dẫn đầu trong số đó.
Và đương nhiên, họ đã nhận được số lượng lớn nhất.
“Tôi muốn ba quả.”
Thu Vãn Huỳnh nói như thể đó là điều hiển nhiên.
Diêu Học Cần bên cạnh lập tức đồng ý, một quả cũng đủ để hắn nghiên cứu rồi, Hồng Trường Phong lớn tuổi hơn có chút bất mãn liếc nhìn Thu Vãn Huỳnh, lẩm bẩm nói: “Con nhóc này càng ngày càng hống hách rồi.”
“Mọi người cũng đâu có hứng thú với những thứ này đâu.” Thu Vãn Huỳnh cầm một quả trứng thản nhiên nói.
Diêu Học Cần chuyên về nuôi cấy gen, Hồng Trường Phong mặc dù lớn tuổi hơn, nhưng lại là người cực đoan nhất trong ba người, gã nghiên cứu về sự tiến hóa của gen.
Còn Thu Vãn Huỳnh thì thích nghiên cứu các giống loài cổ đại hơn.
Quả trứng trong tay nhỏ hơn quả bóng đá một chút, phải dùng cả hai tay mới cầm chắc được, thoạt nhìn, vỏ trứng có màu trắng vân đen, nhưng khi nhìn kỹ hơn nữa, sẽ phát hiện những đường vân đó ánh lên màu bạc nhạt.
Thu Vãn Huỳnh càng nhìn càng thấy hứng thú, hai mắt sáng ngời.
Màu bạc không phải là màu sắc nhã nhặn, thậm chí có thể nói là nổi bật bắt mắt ở nơi có ánh sáng, nhưng điều kỳ diệu là khi nhìn thấy những quả trứng này lần đầu tiên, cô lại không phát hiện ra những đường vân màu bạc đó.
[Đúng là kỳ diệu.]
Thu Vãn Huỳnh nghĩ đến đây thôi đã nóng lòng không thể chờ nổi nữa rồi, sau khi đóng ba chiếc hộp lại, cô liếc mắt ra hiệu cho Tiểu Trương, xách lên rồi rời đi.
“Tôi về xem đây.”
Thu Vãn Huỳnh vứt lại một câu nói đầy hứng khởi rồi bước nhanh rời đi.
Diêu Học Cần thong thả cầm quả trứng trong tay, gật đầu với Đồ Minh, rồi nói với Hồng Trường Phong một câu “Đi đây”, sau đó thong thả rời đi.
Hồng Trường Phong lắc đầu, có phần không chịu nổi tính chậm chạp của Diêu Học Cần.
“Tôi cũng đi đây.” Gã nói, vẫy tay rồi đi theo.
Nhìn ba người rời đi, cửa đóng lại, Đồ Minh uống một ngụm nước, trong lòng nhẹ nhõm.
Thu Vãn Huỳnh không hiểu tình người, chỉ là một kẻ cuồng nghiên cứu, làm việc không quan tâm đến ai, sơ hở một chút là gây ra những chuyện nguy hiểm. Diêu Học Cần nhìn thì có vẻ ôn hòa, nhưng khi bận rộn thì chỉ toàn tâm toàn ý vào nghiên cứu, gạt bỏ mọi tình cảm, lạnh lùng, tỉ mỉ, đòi hỏi chính xác mọi dữ liệu, y như một người máy. Còn Hồng Trường Phong, hiện tại nhìn có vẻ bình thường, nhưng sau khi say mê nghiên cứu thì lại cầu toàn, chỉ cần hơi không vừa ý một cái là sẽ nổi giận, có thể gọi là bạo quân.