Editor: L’espoir*
Chỉ có Thu Vãn Huỳnh mới biết cách mở cánh cửa bên trong cùng.
Giống như phòng nghiên cứu cấp độ an ninh này, viện nghiên cứu X chỉ có ba cái.
Ra khỏi phòng nghiên cứu, bên ngoài là hành lang màu bạc được chiếu sáng bằng ánh đèn trắng lạnh, nhưng ngay khi cảm ứng được sự xuất hiện của Thu Vãn Huỳnh, bốn phía hành lang lập tức bắt đầu thay đổi, bức tường màu bạc hiện lên màu xanh lục, cuối cùng hóa thành một khu rừng rợp bóng cây, dưới chân là một con đường đá bằng phẳng, uốn lượn ra ngoài.
Những khóm hoa dại xinh đẹp, rực rỡ sắc màu mọc dưới gốc cây, muôn hình vạn trạng, những con bướm sặc sỡ bay lượn giữa những khóm hoa, tiếng gió vi vu trên cành cây vọng vào tai.
Đây là hệ thống mô phỏng hình thái hoàn hảo nhất hiện nay, chỉ được khởi động khi cảm biến được sự xuất hiện của ba nhà nghiên cứu cấp cao, nhằm giúp họ thư giãn tinh thần và cơ thể, đạt được trạng thái nghỉ ngơi tối ưu.
Giữa một màu xanh mướt mắt, Tiểu Trương không khỏi hít một hơi thật sâu, dây thần kinh đang căng thẳng vô thức được thả lỏng.
Cô lén sờ vào thân cây, đầu ngón tay cảm nhận được sự thô ráp, cho dù biết rõ đây chỉ là mô phỏng hình thái, trên thực tế vẫn là vách tường màu bạc đó, cô vẫn không khỏi lưu luyến mà vuốt ve thêm vài cái nữa.
Cửa ra vào viện nghiên cứu rất nghiêm ngặt, những nhà nghiên cứu cấp thấp như họ mặc dù mỗi tháng có bốn ngày nghỉ, nhưng nếu không may trùng vào thời điểm có phát hiện nghiên cứu quan trọng, thì những ngày nghỉ đó đương nhiên coi như không có.
Tất cả cộng lại, trong một năm, thời gian được ra ngoài chẳng được mấy ngày.
Thu Vãn Huỳnh trực tiếp bỏ qua tất cả những thứ trước mắt, cô không cảm thấy mình có gì cần phải thư giãn, nhưng cũng không định lãng phí thời gian vào những chuyện nhỏ nhặt này, cứ mặc kệ nó.
Đường đi trong viện nghiên cứu thông tứ phía, hơn nữa không có biển báo, ngay cả một số nhân viên làm việc ở đây được mấy năm, nếu không cẩn thận cũng sẽ bị lạc đường. Mà Thu Vãn Huỳnh lại đi rất quen cửa quen nẻo, rẽ trái rồi rẽ phải mấy khúc đã đến trước một văn phòng, cô bấm chuông cửa, sau một tiếng “tích” vang lên, cánh cửa tự động mở sang hai bên.
Cô bước vào, ánh mắt quét một vòng khắp văn phòng trước mặt, bàn làm việc ban đầu đã được kéo dài và mở rộng ra, trên đó bày năm chiếc hộp hợp kim màu bạc, ba người đang vây quanh hộp thì thầm điều gì đó, trong khi mấy người trông như trợ lý đứng sau lưng họ, lắng nghe rất chăm chú.