Quyển 1 - Chương 17: Xà nhân

Không thể làm mẹ sợ được.

Thu Vãn Huỳnh đánh giá anh với vẻ mặt vô cảm, luôn cảm thấy quý vệ sĩ này chỗ nào cũng toát ra vẻ quá lạ.

Nhưng nhất thời lại không tìm được nguyên do.

Vậy thì cứ xem trước đã.

Thu Vãn Huỳnh nghĩ thầm trong lòng, cười một tiếng ôn hòa.

“Được.” Cô nói.

Thu Vãn Huỳnh đã nghe quá nhiều lời lẽ lịch sự rồi nên cô căn bản không để tâm, chuyển sang nhìn Tiểu Trương, nói: “Anh Tuyên mới đến, cô dẫn anh ta đi làm quen đi, tôi làm tiếp đây.”

Cô vừa bước ra ngoài thì bỗng nhiên nảy ra ý tưởng, có lẽ có thể thử xem sao.

Tuyên Lâm nhìn ra được.

Nhưng anh không để ý. Mẹ có tin hay không cũng không sao. Dù sao anh cũng sẽ làm được.

So với điều này, ánh mắt của mẹ đặt trên người người khác mới là điều khiến anh càng không thể chấp nhận.

Tuyên Lâm u ám liếc mắt nhìn Tiểu Trương.

Thật chướng mắt.

Ăn ả luôn.

Nhưng mẹ có tức giận không?

Sau khi tức giận, mẹ sẽ đuổi anh đi sao?

Mẹ sẽ không để ý đến anh nữa ư?

Tuyên Lâm suy nghĩ trong chốc lát, sau đó lựa chọn từ bỏ.

Con người dường như đều rất coi trọng cái gọi là bạn đồng hành.

Những người này không đáng để anh chọc giận mẹ.

Không hiểu sao, Tiểu Trương cảm thấy lạnh cả người, không kìm được rùng mình một cái.

Cô ấy không quá để ý đến chuyện này, lập tức gật đầu đáp ứng.

“Anh Tuyên, có việc gì cứ tìm Tiểu Trương là được.” Thu Vãn Huỳnh lại nhìn về phía Tuyên Lâm.

Tuyệt vời.

Mẹ lại nhìn anh rồi.

Sự vui sướиɠ đang sôi trào trong lòng Tuyên Lâm.

Anh lộ ra một nụ cười ôn hòa, kiềm chế, cứng ngắc, nói “được”.

Quả nhiên rất kỳ lạ.

Thu Vãn Huỳnh thầm nghĩ, nhưng người phái đến từ bên trên hẳn là sẽ không hại cô, kỳ lạ thì kỳ lạ, miễn là không ảnh hưởng đến cô là được.

Cô không để ý, lại vào phòng nghiên cứu.

“Anh Tuyên, tôi dẫn anh đi dạo nhé.” Thấy Thu Vãn Huỳnh nhanh chóng tập trung vào công việc, mà Tuyên Lâm bên cạnh vẫn đang chăm chú nhìn người bên trong, Tiểu Trương chờ thêm một lát nữa rồi mới lên tiếng.

“Không cần.”

Tuyên Lâm lạnh lùng từ chối.

Vừa rồi anh có nói như vậy đâu.

Không phải là anh đã đồng ý với sếp nhà mình là…

Rồi rồi, Tuyên Lâm chỉ nói “được”, chứ không có nói là muốn đi ra ngoài cùng với cô ấy.

Nhưng ngoan ngoãn vâng lời với sếp nhà mình như vậy, lại đối xử với tôi lạnh lùng vô tình như thế, coi có được không?

Sao lại trước mặt một kiểu, sau lưng lại một kiểu, đúng là kẻ hai mặt mà!

Tiểu Trương khó khăn lắm mới nuốt lại được những lời muốn nói của mình.

Cô ấy được Thu Vãn Huỳnh dặn dò dẫn đường cho Tuyên Lâm, nhưng anh cứ đứng bên ngoài bức tường kính, mắt cũng không chớp nhìn chằm chằm vào sếp lớn nhà mình, rõ ràng là không có hứng thú đi dạo đâu. Nhưng cô ấy cũng không thể đứng ở đây mãi được, cứ đứng như vậy một hồi, cô ấy lên tiếng thương lượng: “Vậy anh Tuyên à, tôi đi làm việc khác trước nhé, có việc gì anh cứ gọi tôi.”

Tuyên Lâm không kiên nhẫn ừ một tiếng.

“Tôi ở trong phòng nghiên cứu…” Tiểu Trương cố gắng nói chu đáo hơn một chút.

“Cút.”

Ồn ào quá, ảnh hưởng đến việc anh nhìn mẹ.

Không phải chứ, loại người gì vậy!

Tiểu Trương tức nghẹn ở trong lòng, nếu không phải cô ấy đánh không lại…

Cô ấy quay đầu bỏ đi.

Tuyên Lâm không hề bị ảnh hưởng, cứ thế nhìn Thu Vãn Huỳnh chằm chằm một cách si mê.

Mẹ.

Mẹ.

Mẹ.

Anh không ngừng thầm niệm, giống như đang ca tụng thần linh.

Tiếng nói này Thu Vãn Huỳnh không nghe thấy, nhưng mấy quả trứng kia lại có thể nghe thấy.

Chúng vô cùng phẫn nộ, mẹ là của nó, của nó, của nó, ánh sáng bạc lóe lên, ba luồng ý chí yếu ớt quấn lấy nhau, liều mạng xé rách.

Mẹ chỉ thuộc về chúng.

Chúng còn quá nhỏ, nói đến hồi quên cả sự tồn tại của Tuyên Lâm, ngược lại lại nổi giận vì ý chí tương đồng của hai người bạn đồng hành.

Mê muội, cuồng nhiệt, ngang ngược, độc chiếm.

Anh chính là sự tồn tại như vậy.