“Người đó là nghiên cứu viên Thu sao?” Tuyên Lâm hoàn hồn, bình tĩnh mà hỏi một câu bình thường.
Tiểu Trương mơ hồ cảm thấy giọng nói của anh dường như đang đè nén điều gì đó, cô ấy lại nhìn lại, cảm thấy anh vệ sĩ này hơi quái lạ, đồng thời gật đầu cười giới thiệu: “Không sai, đó chính là sếp của chúng tôi.”
“Tính tình cô ấy tốt lắm, rất dễ gần.” Tiểu Trương nói rất chi tiết.
“Chỉ cần đừng quấy rầy cô ấy khi cô ấy đang nghiên cứu.” Nghĩ đến đây, cô ấy đột nhiên lại bổ sung một câu.
Tuyên Lâm im lặng gật đầu, bước chân không dừng lại.
Tiểu Trương vốn định dẫn anh đến một chỗ ngồi xuống, nhưng nhìn thấy anh đi thẳng đến bức tường kính trong suốt, cô ấy đành phải đi theo.
Trong phòng nghiên cứu, Thu Vãn Huỳnh tự chuyên tâm vào công việc của mình mà không hề bị xao lãng.
Tuyên Lâm dừng bước nhìn, hai mắt dán chặt vào người phụ nữ.
Mẹ…
Mẹ…
Mẹ…
Anh không ngừng kêu gọi trong lòng.
Trên những quả trứng rắn trong l*иg ấp, ánh bạc khé chớp động, tất cả đều cảm nhận được mối đe dọa mãnh liệt.
Kẻ cạnh tranh.
Rất mạnh.
Gϊếŧ y.
Ăn y.
Ý thức còn non nớt yếu ớt vùng vẫy điên cuồng, thẳng thừng thể hiện sự thù địch của mình.
Nhưng chúng quá yếu, yếu đến mức Tuyên Lâm chỉ cần một tay là có thể bóp nát.
Anh còn lười nhìn tới.
Toàn bộ ý thức đều đổ dồn vào người Thu Vãn Huỳnh.
Tiểu Trương không nhịn được liếc nhìn anh, thấy vẻ mặt và ánh mắt anh tràn đầy hình bóng của sếp lớn nhà mình, trong lòng vừa thấy khó chịu lại vừa tò mò.
Vệ sĩ đều như vậy sao? Tận tâm tận trách thật dấy.
Mãi đến khi hoàn tất công việc đang làm, Thu Vãn Huỳnh mới nhìn ra bên ngoài, ánh mắt lướt qua người đàn ông kia.
Đây là vệ sĩ đó sao? Cô vẫn nhớ lời nhắc nhở trước đó của X.
“Chào anh, tôi là Thu Vãn Huỳnh.”
Cô đi ra, giới thiệu thẳng về mình, không nói vòng vo.
“Chào cô, tôi là Tuyên Lâm.” Tuyên Lâm vừa nói, vừa cúi cổ tạo thành một độ cong có thể gọi là dịu dàng.
Anh vẫn luôn cúi đầu, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, khiến cho người ta có cảm giác khó lòng tiếp cận. Thế nhưng ngay lúc này, giọng nói anh chậm rãi từ tốn, thả lỏng phần lưng, thể hiện một thái độ gần như có thể gọi là cung kính.
Cứ như thể, ngay sau đó anh sẽ nằm rạp xuống đất, hôn lên vạt áo của Thu Vãn Huỳnh.
Thu Vãn Huỳnh hơi ngạc nhiên, không tự chủ được mà lùi lạ.
Cô nhìn Tiểu Trương, ánh mắt mang theo vẻ hỏi han.
Người này bị bệnh à?
Tiểu Trương từ từ khôi phục đôi mắt trợn to trở lại bình thường, sau đó lắc đầu một cách rõ rệt, thậm chí có chút đờ đẫn.
Không có, người này lúc nãy còn bình thường, ai biết chuyện gì xảy ra thế?
“Tuyên Lâm, sau này mong được hợp tác nhiều hơn.” Sự kinh ngạc chỉ thoáng qua, trên khuôn mặt bình tĩnh của Thu Vãn Huỳnh hiện lên một nụ cười nhẹ, đưa tay phải ra.
Vừa rồi khi ra ngoài, Thu Vãn Huỳnh đã tiện thể xem một loạt thông tin mà Đồ Minh gửi tới, cũng hiểu rõ lai lịch của Tuyên Lâm, mặc dù cảm thấy người trước mắt có phần khó hiểu, nhưng cô vẫn giữ thái độ hòa nhã.
Cô vẫn rất quan tâm cái mạng nhỏ của mình.
Nhạy bén phát hiện sự đề phòng của Thu Vãn Huỳnh, Tuyên Lâm chậm rãi đứng về tư thế ban đầu.
Cúi đầu, sống lưng thẳng tắp.
Một động tác nhẹ nhàng, khi anh thực hiện lại ẩn chứa sự cứng ngắc.
Nhìn bàn tay Thu Vãn Huỳnh đưa ra trước mặt mình, yết hầu Tuyên Lâm căng chặt, chậm rãi lăn xuống một cái, đầu ngón tay run rẩy, vươn tay nắm lấy.
“Có việc gì cứ phân phó tôi là được.”
“Bất kể là chuyện gì, tôi nhất định sẽ dốc hết sức lực để hoàn thành.”
Anh đang cúi đầu thì khi nói câu này lại ngẩng lên, nhìn chằm chằm vào Thu Vãn Huỳnh, sống lưng căng cứng, mới miễn cưỡng kìm nén giọng điệu điên cuồng thành vẻ trang trọng, nghiêm túc có chừng mực.