Quyển 1 - Chương 14: Xà nhân

Editor: L’espoir

*

[Hồng Trường Phong từ chối, bảo tôi cút đi.] Giọng của X vang lên.

Nghe vậy, mặt Đồ Minh cứng đờ.

Không xong rồi, ông đã quên mất, mấy ngày nay mấy người đó vẫn luôn đắm chìm vào việc nghiên cứu mấy quả trứng rắn kia, ngoài ăn uống ngủ nghỉ ra thì không có hứng thú với việc gì khác, chứ đừng nói đến việc đến chỗ ông.

[Thu Vãn Huỳnh từ chối, nói đợi cô ấy rảnh rồi tính.]

[Diêu Học Cần từ chối, nói anh ta đang bận.]

Ba người đều từ chối.

Ba người Đường Tịnh đều nhìn về phía Đồ Minh, ông phát hiện trong mắt đối phương chỉ có tò mò, không có gì bất mãn, chờ đã, Tuyên Lâm kia hình như có chút thất vọng?

Nhưng đây chỉ là chuyện nhỏ, không giận là tốt rồi.

“Nghiên cứu viên là thế đấy, một khi đã say mê nghiên cứu thì quên hết mọi thứ xung quanh.” Đồ Minh áy náy nói: “Tôi sẽ cho người đưa các cậu đi tìm họ.”

“Được.” Tuyên Lâm lên tiếng trước.

Hai người còn lại theo bản năng liếc nhìn anh một cái, họ đều thuộc cùng một tổ chức là Cục Dị sự Quốc Gia — tên đầy đủ là Cục Quản lý các Sự vật Dị thường.

Không ai biết lai lịch của Tuyên Lâm, nhưng anh rất mạnh, hơn nữa độ tự do trong cục khá cao, thật lòng mà nói, họ đều không ngờ lần này anh lại chịu nhận nhiệm vụ này, hơn nữa còn biểu hiện rất tích cực?

Phải biết rằng, bình thường người này một ngày cũng khó mở miệng nói một lần.

Có thể nói là tích chữ như vàng.

Trong tình huống mà phần lớn mọi người không chú ý tới, hành tinh này, vốn đã được con người khám phá phần lớn, đã âm thầm bắt đầu thay đổi.

Ban đầu chỉ là một số loài thực vật phát triển tươi tốt hơn.

Sự thay đổi luôn bắt đầu từ những điều nhỏ bé.

Nhưng mà, vẫn có một số người nắm giữ sức mạnh thần bí, nhạy bén nhận ra sự thay đổi.

Hoa Quốc.

Đạo giáo, Phật giáo, Huyền môn, Tà tu, Tán tu, những thế lực này cùng nhau cấu thành một thế giới được đặt tên là giới Huyền học.

Mà Cục Quản lý các Sự vật Dị thường trực thuộc Hoa Quốc, là một tổ chức nhà nước.

Họ là những người đầu tiên phát hiện ra sự thay đổi của thế giới.

Đồng thời, họ cũng chú ý tới những quả trứng rắn được khai quật kia, thậm chí quả trứng bị mất cũng là do một tổ chức tà tu đánh cắp.

Sau khi phát hiện ra quả trứng, Cục Dị sự đã nghĩ ra không ít biện pháp để ấp nở, thậm chí còn tìm đến sự trợ giúp từ bên ngoài, ví dụ như người trong giới tu đạo Phật và Huyền Môn, nhưng đều không có kết quả.

Lúc này mới buộc phải từ bỏ, nhưng không ngờ, sau khi đưa đến các Viện nghiên cứu, lại thực sự có động tĩnh.

Sau khi hoạt tính của trứng đã có sự biến đổi, rất có thể sẽ nở, do không rõ nguyên nhân gây ra dao động hoạt tính, cộng thêm để tránh việc trứng rắn bị đánh cắp lần nữa dẫn đến phát sinh biến cố. Cấp trên đã tiến hành tổ chức và sắp xếp khẩn cấp, điều động một nhóm tinh anh từ Cục Quản lý các Sự vật Dị thường đến bảo vệ các nhà nghiên cứu đang nghiên cứu ấp trứng rắn.

Ba người Tuyên Lâm đến đây vì chuyện này.

Ba người sau khi ra khỏi văn phòng của Đồ Minh không lâu thì tách ra.

Tuyên Lâm hơi cúi đầu, từng bước đi rất vững vàng, đi theo sau nhân viên công tác.

Anh rất muốn vứt bỏ cái người chướng mắt này, đi thẳng đến tìm mẹ.

Mẹ đang ở ngay đó, anh có thể cảm nhận được.

Nhưng không được.

“Nhanh lên.”

Người này chậm quá, Tuyên Lâm không kiên nhẫn thúc giục, giọng nói lạnh lẽo.

Người nọ bị dọa giật cả mình, không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy bất an.

“À, được, được.” Ban đầu còn có chút tức giận, nhưng vừa nhìn đã thấy gương mặt đối phương không hề có chút biểu cảm nào, hắn liền cảm thấy người này thật đáng sợ, làm sao còn dám nổi giận nữa, nên cuống quít đáp ứng, tăng nhanh tốc độ.

Trong hai tiếng bước chân vốn không nhanh không chậm, một trong số đó đột nhiên trở nên dồn dập vội vàng, còn một tiếng khác vẫn vững vàng, chỉ là tiếng tiếp đất nhanh hơn rất nhiều.