Editor: L’espoir*
Mẹ của anh.
Tìm thấy cô, đến gần cô, hiến dâng tất cả của mình cho cô.
Anh bất giác cúi đầu, tha thiết và điên cuồng.
Ngay khi anh ngẩng đầu lên, trong lúc không ai chú ý…
Hoặc nên nói là không ai dám chú ý, ba người còn lại trên xe cách anh rất xa, sự kiêng kỵ và sợ hãi ở vẻ ngoài của họ hiện rõ mồn một.
Đôi mắt của anh biến thành con ngươi dọc hình bầu dục trứng, ngạo mạn, lạnh lẽo, độc đoán, tựa như một mãnh thú đang chiếm ngự trên cao khinh thị chúng sinh.
Chớp mắt mấy cái, anh chậm rãi kiềm chế bản thân.
Khí tức của mẹ dưới sự xâm nhiễm của nó trở nên vô cùng mạnh mẽ, chỉ cần đến gần thôi anh đã có chút không khống chế được bản thân, không tự chủ được mà đẩy nhanh tốc độ thức tỉnh.
Anh bất giác có chút vui sướиɠ, nhưng rồi rất nhanh, sắc mặt lại tối sầm xuống.
Còn có cả hơi thở của năm quả trứng gà trong đó.
Thậm chí trong tư liệu, ba trong số chúng vẫn luôn được mẹ tận tay chăm sóc.
Thật vinh hạnh biết bao, có thể được ở gần mẹ như vậy.
Thật chướng mắt.
Muốn ăn chúng.
Đúng vậy, ăn luôn.
Ăn luôn là được thôi.
Ăn hết những thứ chướng mắt, hoàn toàn trở thành Thần.
Như vậy, có thể độc chiếm mẹ rồi.
Quả là một ý kiến hay.
Anh đắm chìm trong suy nghĩ, vẻ mặt lạnh lùng cúi xuống, che giấu một nụ cười mê mang và si mê.
[Xác minh thông qua, cho phép thông hành.]
Âm thanh của X vang lên, chiếc xe dừng trước cửa Viện nghiên cứu sau khi trải qua bao lần xác minh, cuối cùng cũng được phép thông hành, chiếc xe từ từ lăn bánh vào bên trong.
Chiếc xe nhanh chóng dừng lại theo sự chỉ dẫn của X, nhân viên của Viện nghiên cứu dẫn đường cho ba người bước xuống xe, đi đến văn phòng của viện trưởng.
Đồ Minh đã đợi sẵn bên trong.
Nhìn mấy người đi vào, ông thầm đánh giá, đây là những người được cấp trên phân xuống, nghe nói là từ một bộ phận bí mật nào đó, đến đây để bảo vệ ba nhà nghiên cứu.
“Chào mọi người, tôi là viện trưởng của Viện nghiên cứu X - Đồ Minh.” Ông đứng dậy, lịch sự giới thiệu bản thân.
“Chào viện trưởng, tôi là Đường Tịnh.” Người đàn ông cao lớn để kiểu tóc húi cua cười nói.
“Tôi là Đinh Minh Chương, sau này nhờ viện trưởng chiếu cố.” Hắn có vóc người tầm trung, ngoại hình không mấy nổi bật, trông lúc nào cũng cười híp mắt, tính tình rất tốt.
“Tuyên Lâm.” Người đàn ông đang mơ màng đứng đầu trong ba người vẫn luôn im lặng hơi cúi đầu, dường như đang thất thần, mãi đến lúc này mới ngước mắt lên nhìn về phía này.
Hai mắt Đồ Minh sáng lên, chàng trai họ Tuyên này trông thật tuấn tú, cái kiểu lạnh lùng, sắc bén đặc biệt ấy.
“Ba nhà nghiên cứu của chúng tôi sau này phải nhờ các vị quan tâm rồi.” Ông ta cười lớn, đang suy nghĩ xem nên phân công thế nào, thì ông vô thức chạm phải ánh mắt của Tuyên Lâm.
Đôi mắt của anh rất đẹp, đen láy, sáng ngời, như một ngôi sao.
Ngôi sao đang phát sáng.
Ánh mắt của Đồ Minh khẽ chớp động theo ánh sáng đó, rồi cười nói: “Vậy Đường Tịnh, cậu đi bảo vệ nhà nghiên cứu Diêu, Đinh Minh Chương, cậu đi bảo vệ nhà nghiên cứu Hồng nha, còn Tuyên Lâm, cậu thì đi bảo vệ nhà nghiên cứu Thu, vừa hay tuổi tác hai người cũng xấp xỉ nhau, ở cạnh nhau chắc sẽ có nhiều chuyện để nói hơn.”
Ba người không có ý kiến gì, đều đồng ý.
“Vậy cứ quyết định vậy đi.”
Mọi việc tiến triển rất thuận lợi, điều này khiến Đồ Minh cảm thấy nhẹ nhõm, sau đó liên lạc với Thu Vãn Huỳnh và hai người kia.
“X, mời ba nhà nghiên cứu qua đây.”
Để tỏ vẻ trịnh trọng, dù sao ba người này sẽ bảo vệ an toàn cho Thu Vãn Huỳnh và những người khác sau này, nên đương nhiên phải chính thức và chân thành một chút, Đồ Minh lớn tiếng nói.
[Vâng.]
Tuyên Lâm bấc giác nhìn lên hệ thống âm thanh trên trần nhà, rồi lại cúi đầu xuống.
Anh phải cố gắng hơn nữa mới có thể kiềm chế được sự kích động của mình.
Mẹ sắp đến rồi.
Anh sắp được nhìn thấy mẹ rồi.
Anh phải kiềm chế bản thân, không được làm mẹ sợ mới được.