Editor: L’espoir*
Những chiếc máy móc cực kỳ tinh vi đang vận hành lặng lẽ, phát ra những âm thanh nhỏ đến mức hầu như không nghe thấy.
Nhưng khi những âm thanh này kết thành một mảng, lan khắp phòng nghiên cứu thì chúng trở nên rõ ràng.
Trong tiếng vo ve nhỏ nhẹ, Thu Vãn Huỳnh chăm chú quan sát những dòng dữ liệu lướt qua trên màn hình, ánh mắt tập trung cao độ.
Cách một lớp cửa kính trong suốt, mấy trợ lý bên ngoài đã quá quen với quy tắc của cô khi làm thí nghiệm, mọi động tác đều hết sức cẩn trọng, không dám gây chút ảnh hưởng nào đến cô.
Rõ ràng là có mấy người đi lại, nhưng trong phòng nghiên cứu lại không hề ồn ào.
Cuối cùng sự yên tĩnh này kết thúc bằng một tiếng “tích tích” đột ngột.
Là máy liên lạc của Thu Vãn Huỳnh kêu lên.
Trước giờ Thu Vãn Huỳnh luôn coi trọng công tác nghiên cứu của mình, hai số liên lạc công tư phân minh, căn bản sẽ không mang máy liên lạc cá nhân vào phòng nghiên cứu, cho nên số này chỉ có thể là người của viện nghiên cứu gọi đến.
Mà tài khoản của cô được đặt ở chế độ không làm phiền, người có thể gọi đến vào thời điểm này, chỉ có thể là mấy người phụ trách của viện nghiên cứu.
Tiểu Trương không nhịn được mà liếc mắt nhìn, hơi lo lắng lúc này lão đại đang chìm đắm trong nghiên cứu nhà mình không muốn để ý đến người khác.
Cho dù biết lão đại chuyên nghiệp có tố chất hơn người, hoàn toàn không sợ, nhưng mấy đứa trợ lý nhỏ dưới cơ như họ vẫn phải lo sốt vó.
May mà sau khi Thu Vãn Huỳnh liếc nhìn rồi gõ vào tai nghe, lập tức được kết nối.
Tiểu Trương thở phào nhẹ nhõm, lại không khỏi tò mò.
Cô là người mới vào viện nghiên cứu năm ngoái, thời gian làm việc cùng Thu Vãn Huỳnh không tính là quá dài, nhưng cũng coi như đã có hiểu biết sơ bộ, ít nhất là cô vẫn có thể nhận ra sự hứng thú thoáng qua trên khuôn mặt của Thu Vãn Huỳnh lúc nãy.
“Được, tôi đến ngay.”
Thu Vãn Huỳnh im lặng lắng nghe một lát, dứt khoát nói một câu, sau đó theo thói quen thu dọn máy tính và bàn làm việc, rồi đứng dậy rời khỏi phòng nghiên cứu.
Tiểu Trương tự giác đi theo.
Cô là trợ lý sinh hoạt của Thu Vãn Huỳnh, đối với cô mà nói, điều quan trọng nhất là chăm sóc Thu Vãn Huỳnh thật tốt. Bất kể là việc công hay việc tư, khi cần cô thì cô phải có mặt ngay. Cho đến khi đối phương nói không cần cô, cô mới được phép rời đi.
Đi ra khỏi phòng nghiên cứu, họ phải đi qua ba cánh cửa, mỗi cánh cửa càng phức tạp hơn, mỗi cánh cửa có cấp độ bảo vệ cao hơn.