[Chó sói nhỏ hoang dại, ngông cuồng, du͙© vọиɠ mãnh liệt VS Hoa hồng dại eo mềm, nhan sắc thần tiên, kiêu ngạo quyến rũ.] Trong một chuyến du lịch, Sầm Nguyễn đã qua đêm với một cậu em người mẫu. Mười …
[Chó sói nhỏ hoang dại, ngông cuồng, du͙© vọиɠ mãnh liệt VS Hoa hồng dại eo mềm, nhan sắc thần tiên, kiêu ngạo quyến rũ.]
Trong một chuyến du lịch, Sầm Nguyễn đã qua đêm với một cậu em người mẫu. Mười ngày du lịch thì cả mười ngày đều ngủ cùng nhau. Cuối cùng cũng không chịu nổi anh nữa, cô chỉ còn cách vừa lăn vừa bò mà trốn về nước.
Từ đó, Sầm Nguyễn có một bóng ma tâm lý, cô trở nên sợ hãi với việc tiếp xúc gần với đàn ông.
Cô không ngờ rằng, ba năm sau lại gặp lại người ấy.
Với bóng ma tâm lý sẵn có nên Sầm Nguyễn chỉ muốn dứt khoát tạm biệt, cắt đứt sạch sẽ mối ràng buộc xưa cũ kia.
Nhưng anh lại tựa người lên cửa kính xe của cô, miệng ngậm điếu thuốc, nửa cười nửa không: “Chị, sao chị cứ muốn trốn mãi thế?”
“Do em làm chưa đủ tốt à?”
Sầm Nguyễn: “…”
Về sau, anh lại tìm đủ mọi cách để trở thành trợ lý riêng của cô.
Một trợ lý “dính người” đúng nghĩa, đến cả ngủ cũng muốn dính lấy cô. Vừa ngông cuồng vừa lưu manh, chuyện trời đất gì cũng dám làm, giẫm lên trái tim cô mà giở trò, từng chút từng chút mà xâm lấn.
Cô nghĩ, thôi thì cứ nuôi vậy.
Nào có ngờ được đến một ngày trong tương lai, khi cô đã đứng trên đỉnh kim tự tháp của giới giải trí, lại nhìn thấy anh diện âu phục chỉnh tề bước vào buổi tiệc.
Giới thương nghiệp gọi anh là “Tổng giám đốc Trì”.
Thế giới ngầm lại kính sợ gọi anh là “Tiểu Trì gia”.
Anh bước đến bên cạnh cô, trang trọng giới thiệu trước mặt nhiều người: “Đây là vợ tôi.”
Nhưng khi không có ai bên cạnh, anh lại siết chặt cổ chân cô không buông, ánh mắt hoe đỏ: “Chị ơi, gọi tên em đi.”
Sầm Nguyễn: “…”
Hỏng rồi. Có vẻ như cô đã ngủ nhầm với một “cậu em” không dễ đối phó cho lắm.
Anh là con riêng của nhà hào môn, còn cô là đại tiểu thư bị ruồng bỏ.
Thế nhưng hết lần này đến lần khác, chẳng có ai dám đυ.ng đến họ…
Lục Trì Dã: “Trước khi gặp cô ấy, tôi vốn không có trái tim.”