Sân trường Tĩnh Lam đêm nay vẫn ướt đẫm. Hành lang đá cẩm thạch hắt ánh đèn vàng, bóng An Nhiên đổ dài theo từng bước chân lặng. Căn phòng họp Hội học sinh đã tắt đèn lớn, chỉ còn đèn bàn, quầng sáng loang ra như vũng nước đọng trên nền gạch lạnh.
Trình Hạo Dương ngồi trên thành bàn, tay vắt hờ lên mép gỗ, mắt nhìn ra cửa sổ mở hé. Gió đêm lùa qua khe, mang theo mùi ẩm mốc của bức tường cũ chưa kịp sơn lại. An Nhiên đặt tập hồ sơ xuống, rũ tay áo, rồi tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh như thể đây là vị trí cô từng thuộc về.
Anh không nhìn cô ngay. Chỉ nghe tiếng bật lửa vang khẽ, đầu điếu thuốc lóe đỏ, khói bạc lười biếng cuộn lên rồi tan vào quầng sáng đèn bàn. An Nhiên dựa lưng ghế, chân bắt chéo, ánh mắt lướt qua vết bỏng thuốc lá cháy sém trên thành bàn - vết cũ từ hai năm trước.
“Anh vẫn hút loại này?” - Giọng cô nhẹ, như mưa chạm lên vòm mái kính.
Hạo Dương nhướng mắt, khói thuốc vướng nơi đuôi mi, làm cho ánh nhìn càng tối:
“Em vẫn nhớ?”
An Nhiên không trả lời. Cô rướn tay, rút điếu thuốc khỏi ngón anh, kẹp giữa hai ngón tay mình, hơi nóng tàn thuốc chạm nhẹ đốt ngón một nhịp tim dội lên, không lời. Cô không hút. Chỉ xoay điếu thuốc trong tay, như vuốt một con dao bỏ túi, ánh tàn đỏ chạm móng tay sơn nude.
Hạo Dương bật cười khẽ, tiếng cười trượt theo gió đêm:
“Em vẫn giỏi nhất trò chạm mà không để lại dấu vết.”
Ngoài hành lang, tiếng mưa quất lên cửa kính. Căn phòng yên đến mức nghe rõ tiếng thở.
Hạo Dương cúi người, chống tay bên thành ghế, khung người anh phủ bóng xuống vai An Nhiên. Khói thuốc rơi lên tóc cô, vấn vương mùi bạc hà và tro khét.
“Hai năm trước, vì sao bỏ đi?”
Câu hỏi buông ra như viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ. Nhưng mặt hồ ấy vẫn phẳng như giấy chưa viết.
An Nhiên ngẩng lên, tàn thuốc kẹp giữa tay cô chỉ còn một vệt đỏ. Ánh mắt cô đón thẳng ánh mắt anh, không né:
“Nếu nói tôi chán Tĩnh Lam thì sao?”
Hạo Dương cười, môi anh kề sát trán cô. Khoảng cách ấy, chỉ cần một hơi nghiêng là có thể chạm môi.
“Chán? Hay là sợ?”
An Nhiên không chớp mắt. Hơi thở cô phả lên cổ anh, lạnh hơn cả gió luồn khe cửa. Cô buông tay, điếu thuốc rơi xuống đĩa gạt, tàn tro bung ra như vết thương rách mép.Hạo Dương chậm rãi nắm cổ tay cô, ngón tay anh siết vào làn da mỏng, không mạnh nhưng đủ để mạch đập dồn lên dưới da.
“An Nhiên. Lần đó, em chọn đi. Lần này, em không có quyền chọn.”
Cô cười, cười rất khẽ, như cười vào hơi thở nóng đang đè sát xương quai xanh:
“Anh nghĩ anh giữ được tôi?”
Anh không đáp, chỉ nghiêng người hơn. Hơi ấm anh lan qua, bức tường gió lạnh sau lưng cô bị chặn lại. Trên bàn, tô mì hộp còn bốc khói nhẹ. Tô Duệ Phàm để lại trước khi đi. Hai người vẫn chưa ai đυ.ng đũa. An Nhiên cầm đũa, kéo tô mì lại phía mình. Sợi mì vẫn còn nóng, mùi tiêu cay nhẹ. Hạo Dương giật lấy đôi đũa, tay anh nắm tay cô, chậm rãi gắp một sợi mì đưa lên môi cô, động tác nửa như trêu đùa, nửa như giam cầm.
An Nhiên khẽ nhướn môi, đón lấy. Sợi mì cay, vị tiêu nồng tứa ra đầu lưỡi. Khoảnh khắc ấy, cô nhìn thấy ánh mắt anh gần đến mức không còn khói thuốc nào che nổi - chỉ còn đáy mắt đen, sâu như giếng cạn, giam không khí, giam cả người.
Hạo Dương cúi xuống, hơi thở kề tai:
“An Nhiên. Em không còn đường chạy nữa.”
An Nhiên ngẩng lên, sợi tóc lòa xòa trước mi mắt. Cô cười, khóe môi dính chút nước mì nóng:
“Vậy anh cột tôi thử xem.”