Chương 5: Hạ Vy

Trời Tĩnh Lam không ngớt mưa từ đêm qua. Sáng sớm, hơi sương phả mờ ô cửa kính phòng họp Hội học sinh, vệt nước mưa chảy dọc như ai lặng lẽ vạch dấu tay.

An Nhiên ngồi bên cạnh cửa sổ, bàn tay khẽ khàng đẩy nhẹ cốc trà nóng về phía mình. Hạo Dương ngồi đối diện, áo sơ mi trắng hôm qua vẫn phẳng, chỉ đổi cà vạt tối màu, mắt vẫn tối như đá lạnh.

Bạch Hạ Vy đến muộn. Cánh cửa gỗ bật ra, tiếng bản lề kẽo kẹt lọt vào tai nghe gai người. Hạ Vy mặc đồng phục chỉnh tề, tóc cột thấp, giọt mưa còn đọng trên bờ vai blazer xám. Cô ta bước chậm, ánh mắt lia qua An Nhiên rất nhanh, như sợ dừng lâu sẽ để lộ điều gì. Duệ Phàm ngồi đầu bàn, giọng nói rề rề, tay gõ bút lên mặt gỗ:

“Hạ Vy, cậu nên biết hôm nay gọi cậu đến để làm gì.”

Hạ Vy cười, nụ cười mỏng tang:

“Đây là có ý gì? Tôi không hiểu tại sao mọi người nhìn tôi như tội phạm.”

An Nhiên đặt cốc trà xuống.Tiếng sứ chạm gỗ nghe khô khốc. Cô nghiêng đầu, giọng nhẹ như tơ nhưng đuôi câu bén như lưỡi dao nhỏ:

“Vì cậu là người cuối cùng liên lạc với Mặc Hi.”

Cả phòng lặng đi. Hạ Vy cụp mắt, đầu ngón tay bấu nhẹ mép váy. Duệ Phàm chậm rãi đẩy về phía cô một tập tin in ra — chính là những bức ảnh Mặc Hi chụp được, mờ, góc lệch, nhưng ai cũng nhìn ra mái tóc dài của Hạ Vy đứng nơi sân sau.

Hạ Vy ngước lên, mắt đỏ hoe:

“Đó là… chỉ là hôm đó tôi ra đưa tài liệu cho cậu ấy. Chuyện nhỏ thôi.”

An Nhiên nghiêng người ra sau, bắt chéo chân, ánh mắt dán chặt vào gương mặt Hạ Vy:

“Vậy tại sao Mặc Hi phải giấu ảnh? Và còn khoá bằng tên cậu?”

Hạo Dương từ đầu chỉ im lặng, lúc này mới nhấc tay, chậm rãi gõ lên mặt bàn:

“Hạ Vy, nếu cậu không giải thích được, sẽ có người tin cậu, nhưng không phải ở đây.”

Hạ Vy run nhẹ, môi hé mở, muốn nói rồi nuốt xuống. Cô ta lật lật tập ảnh, đôi mắt dao động nhìn An Nhiên như thể van xin.An Nhiên vẫn cười, khóe môi nhẹ cong:

“Mặc Hi trước khi chết, ngoài thẻ nhớ, còn để lại gì cho cậu không?”

Hạ Vy lắc đầu, giọng sắp bật khóc:

“Không… không có… Tôi thề!”

Duệ Phàm búng nhẹ tay, như ra hiệu:

“Tạm thời thế. Giờ chưa đủ chứng cứ, đừng làm ầm lên.”

Nhưng An Nhiên không đứng dậy. Cô trượt tay vào túi blazer, rút ra một mảnh giấy gấp tư, ném nhẹ lên bàn. Giấy cũ, góc dính vệt mực loang, chữ viết vội: “N. coi chừng Vy.” Ba chữ, không đầy một dòng, chữ Mặc Hi quen thuộc. Hạ Vy nhìn tờ giấy, sắc mặt trắng bệch như bị rút sạch máu. An Nhiên tựa lưng ghế, ánh mắt bình tĩnh:

“Cậu còn muốn thề nữa không?”

Không khí căn phòng bóp nghẹt. Mưa ngoài cửa sổ nện xuống mái hiên nghe như trống dồn. Hạo Dương khẽ dịch ghế, tay luồn vào túi quần, ánh mắt rơi xuống cổ tay An Nhiên — nơi sợi vòng bạc cũ kĩ vẫn lộ ra dưới tay áo. Anh hỏi, giọng trầm, gần như thì thầm mà cũng như lệnh:

“Tờ giấy này em giữ bao lâu rồi?”

An Nhiên nghiêng đầu, đôi mắt phản chiếu bóng anh:

“Từ trước khi tôi quay về Tĩnh Lam.”

Hạo Dương khẽ cười, nụ cười không rõ giễu cợt hay kìm nén điều gì:

“Em giấu tôi chuyện này?”

An Nhiên không đáp. Cô chỉ vươn tay, gạt nhẹ tờ giấy về phía mình, rồi đẩy nó về lại phía Hạo Dương — khoảng cách ấy giống như hai năm trước, rõ ràng nắm trong tay nhau, nhưng vẫn cố đẩy ra.

Hạ Vy bật khóc, giọng run bắn:

“An Nhiên, cậu không hiểu gì hết! Cậu không biết Mặc Hi đã ...”

Tiếng khóc bị Duệ Phàm ngắt ngang:

“Đủ rồi. Dọn hồ sơ đi. Chuyện này tạm dừng ở đây.”

Trước khi Hạ Vy ra khỏi phòng, ánh mắt cô ta trượt qua An Nhiên — như con dao nhỏ cắm ngập vào lưng, lạnh buốt, không máu nhưng thấm rất sâu. An Nhiên đứng dậy, khẽ vuốt nếp váy đồng phục, lướt ngang Hạo Dương. Anh không níu tay, chỉ nghiêng đầu rất khẽ, mùi bạc hà quen thuộc lại thoáng qua cổ cô.

Tiếng mưa ngoài cửa kính vẫn chưa dứt. Ở góc bàn, tờ giấy cũ Mặc Hi để lại vẫn còn đó — một vết cắt nhỏ giữa lòng bàn cờ Tĩnh Lam, sắp cày toạc ra một đường máu mới.