Đêm ở Tĩnh Lam xuống nhanh như nước đổ, đặc quánh như sương vờn qua khe cửa sổ ký túc xá Hội học sinh.
An Nhiên gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ sơn đen. Tiếng gõ vang lên giữa dãy hành lang vắng lặng, hoà lẫn tiếng mưa đập lộp bộp lên mái hiên đá xám. Bên trong, đèn bàn bật sáng. Trình Hạo Dương tựa lưng ghế, cổ tay vắt lên thành dựa, cà vạt tháo lỏng, nút áo cổ mở ra để lộ xương quai xanh cắt bóng dưới ánh đèn vàng.
Anh không ngẩng đầu khi cửa mở, chỉ hất cằm về phía laptop đang bật sẵn. An Nhiên bước vào, nhẹ như chiếc bóng trượt ngang sàn gỗ. Chiếc thẻ nhớ được đặt ngay ngắn bên cạnh hộp thuốc lá bạc. Hạo Dương rút điếu thuốc, kẹp giữa ngón tay nhưng không châm lửa, ánh mắt vẫn rơi trên màn hình đen.
“Em tự cắm đi.”
An Nhiên tháo khuy áo blazer, chỉ còn lớp sơ mi trắng ôm sát sống lưng. Ngón tay cô lạnh, chạm khe USB cũng lạnh. Tiếng tách nhỏ vang lên khi thẻ khớp vào máy. Màn hình rung, đèn LED chớp đỏ. Căn phòng im phắc, chỉ còn tiếng gió lùa khe cửa và tiếng mưa quất ràn rạt ngoài ban công.
Video mở ra. Hình ảnh lắc lư, ánh đèn huỳnh quang mờ như ánh đèn mổ soi lên vết thương. Giang Mặc Hi ngồi tựa lưng tường, áo sơ mi nhàu, tóc rối, môi trắng bệch. Mặc Hi cầm máy, giọng khàn đến gần như vỡ:
“Nếu Hội học sinh xem được clip này, tôi… đã không còn đường lùi.”
Hạo Dương hạ điếu thuốc xuống, ngón tay khẽ búng tro tàn vô hình. Ánh mắt anh rơi lên gò má An Nhiên, như muốn xuyên qua lớp da lạnh mà dò ý nghĩ bên trong. Trong video, Mặc Hi giơ lên một phong bì khác.
Ánh đèn chập chờn, mảnh giấy trắng bên trong in một dòng chữ viết vội, chỉ lộ được hai chữ trước khi tay cậu rụng xuống: “Phản… bội.” Mặc Hi hít sâu, đầu tựa tường, ánh mắt trống rỗng:
“Có kẻ phản bội Hội học sinh. Tôi không biết là ai… Tôi không dám hỏi… Nhưng nếu tôi chết, đừng tin ai… đừng tin ai hết…”
Một giọt gì đó rơi xuống ống kính, không rõ là nước mắt hay máu. Hình ảnh rung mạnh, tắt lịm. Laptop trở về màn hình đen, chỉ còn thư mục mới bật ra, bên cạnh ô trống nhập mật khẩu. An Nhiên chống hai tay lên bàn, hơi thở chạm mặt gỗ lạnh. Trình Hạo Dương đứng sau lưng cô từ lúc nào, hơi thở anh phả lêи đỉиɦ tai, khô và ấm. Anh nhìn chằm chằm ô mật khẩu:
“Mở ra.”
An Nhiên liếc xéo anh, ánh mắt không gợn sóng:
“Sao anh chắc tôi biết?”
Hạo Dương cười rất khẽ.Tay anh đặt lên gáy cô, lực không mạnh, nhưng đủ để giam cô trước màn hình.
“Vì nếu không phải em, Mặc Hi sẽ không để lại cho ai khác.”
Tiếng mưa nặng dần trên mái tôn ngoài ban công. Hơi lạnh ngấm từ khung cửa sổ chưa đóng kín.Bàn phím máy tính phát ra tiếng gõ rất nhỏ. An Nhiên gõ một cái tên.
Bạch Hạ Vy.
Một giây. Màn hình ping mở khoá. Thư mục bung ra, không có video. Chỉ là một chồng file ảnh, đen trắng, nét mờ, như chụp lén. An Nhiên kéo chuột. Trong ảnh là sân sau Tĩnh Lam, hành lang khu kho cũ, cửa sổ ký túc, mái hiên ban công.
Ở góc nào đó, bóng áo blazer xám bạc. Tóc dài. Cúi đầu. Khuôn mặt Bạch Hạ Vy — run rẩy dưới ống kính.
Hạo Dương siết chặt gáy An Nhiên thêm một nhịp. Hơi ấm tay anh ngấm qua lớp tóc ướt, thiêu vào da cô. Anh khẽ hỏi, giọng gần như cắn vào tai:
“Em đã biết trước?”
An Nhiên hít sâu, đầu ngón tay lạnh trượt khỏi bàn phím:
“Tôi chưa từng tin cô ta vô tội.”
Hạo Dương cúi sát hơn, hơi thở lướt qua cổ, mang mùi thuốc lá tắt dở:
“Đêm nay, đừng về phòng nữa.”
An Nhiên cười khẽ, trong cổ họng dội ra hơi thở ướt lạnh:
“Anh tính giam tôi ở đây, hay giam cả Hội học sinh này?”
Ngoài cửa sổ, gió đêm rít qua hành lang, quét dọc dãy lan can đá lạnh. Dưới sân sau, hàng bạch quả trút lá vàng ướt sũng, phủ kín lối gạch dẫn về nhà kho. Ở cuối file, một bức ảnh mờ cũ nhất, khoá lại trong thư mục. Mặc Hi đứng cạnh ai đó, bị cắt mất nửa mặt, chỉ còn hàng cổ tay lộ vết sẹo xưa. Và con dấu nhỏ in mờ góc giấy: Tĩnh Lam Hội học sinh.