Buổi sáng đầu tiên sau lễ khai giảng, Tĩnh Lam phủ sương sớm đặc quánh, lạnh cắt da.
Nhà kho cũ nằm tách biệt ở góc cuối sân, lối mòn cỏ dại mọc lấn kín bậc thềm. Ổ khoá sắt han rỉ, sợi xích mắc ngang như đã lâu không ai động vào.Người trực kho chỉ định ghé kiểm tra bóng đèn, nhưng mùi tanh ngọt phả ra từ khe cửa gỗ đã mục làm ông ta khựng lại.
Ổ khóa lỏng, then cửa lệch. Đèn pin quét một vòng, ánh sáng chạm trúng một hình người. Đồng phục blazer xám bạc, lưng áo sẫm lại, máu thấm xuống khe nứt nền xi măng. Giang Mặc Hi, cái tên ai cũng quen, gương mặt ai cũng biết, giờ nằm yên lặng như một tấm vải trắng không ai muốn chạm tay.
Tin Giang Mặc Hi chết lan qua dãy hành lang đá như khói loãng. Không ai dám bàn tán to. Những nhóm học sinh tụm lại dưới mái hiên, vai run vì sợ nhưng mắt không dám nhìn nhau.
Hành lang tầng ba, cửa phòng họp của Trường Dạ đóng chặt.
Bên trong, đèn vàng nhạt soi lên gương mặt những người còn sống: An Nhiên ngồi cuối bàn, Trình Hạo Dương đứng dựa vào bệ cửa sổ, Bạch Hạ Vy cắn môi, Tô Duệ Phàm gõ ngón tay lên mặt bàn, tiếng “cộc cộc” như kim châm đều đặn.
Trên bàn, một phong bì giấy nâu mở sẵn. Bên trong là tấm thẻ nhớ nhỏ và một mảnh giấy rách, chữ viết tay xiêu vẹo:
“Nếu tôi biến mất, đây là thứ các người nên xem.”
An Nhiên đưa tay, đầu ngón tay lướt qua mép thẻ nhớ, lạnh lẽo như cái xác của Giang Mặc Hi sáng nay.
Cô ngước lên. Ánh mắt chạm phải Hạo Dương, ánh nhìn của anh tối hơn thường ngày, nhưng vẫn im lặng như tảng đá ngàn năm nằm dưới hồ sâu.
“Ai tìm ra?” Giọng cô đều đều.
Bạch Hạ Vy nuốt nước bọt, mím môi:
“Người trực kho. Không có camera, cửa sổ cũ vỡ từ lâu… Nhưng…”
Cô ngập ngừng, giọng hạ xuống:
“Không phải tự sát.”
Cả phòng rơi vào khoảng im lặng ngắn. Chỉ còn tiếng ngón tay Duệ Phàm gõ “cộc cộc”, đều và lạnh vào bàn. Trình Hạo Dương khẽ cười, tiếng cười không vang thành tiếng. Anh chậm rãi bước lại, đứng sau lưng An Nhiên. Khoảng cách gần đến mức khi anh cúi người, sợi tóc trên cổ cô khẽ chạm cằm anh, ngứa ngáy như gãi trực tiếp vào tim anh.
“Em định làm gì?”
Giọng anh lướt qua vành tai cô, không nhanh, không chậm, nhưng đủ để sống lưng An Nhiên rùng nhẹ. Cô không quay đầu, ngón tay đặt lên phong bì, khẽ đẩy thẻ nhớ ra xa tầm với anh:
“Anh nghĩ tôi gϊếŧ Mặc Hi?”
Hạo Dương không trả lời. Anh cười, nhưng nụ cười đọng ở khóe môi, không chạm đến đáy mắt. Tô Duệ Phàm ho khẽ, đẩy ghế kêu “két” một tiếng:
“Giờ không phải lúc tranh nhau. Cái quan trọng là ai gϊếŧ cậu ta, và vì sao lại gửi thứ này cho chúng ta.”
Bạch Hạ Vy rùng mình, ôm cánh tay:
“Nếu… nếu cái này lộ ra ngoài, không chỉ Mặc Hi, chúng ta…” Cô không dám nói hết câu.
Hạo Dương cắt lời, giọng dứt khoát, lạnh như lưỡi dao trượt qua nước đá:
“Không ai được mở ở đây. Mang về ký túc xá tôi. Đêm nay xem.”
An Nhiên ngẩng đầu, ánh mắt bình thản nhưng hơi thở lại rối nhẹ:
“Ai cho anh quyền giữ?”
Anh cúi người, mặt gần sát mặt cô, giọng chạm gần như thì thầm:
“Quyền của người không muốn em lại biến mất.”
Ngoài cửa sổ, trời đổ mưa phùn. Gió tạt qua khe cửa, cuốn theo hơi lạnh ẩm, làm sợi tóc An Nhiên bết nhẹ vào gáy.
Bên ngoài hành lang, tiếng giày học sinh lướt qua, tiếng điện thoại chụp hình, rì rầm như đàn muỗi đêm.
Bên trong, bàn tay Hạo Dương đã nắm chặt phong bì giấy, giấu tấm thẻ nhớ vào túi áo sơ mi.Ánh mắt anh và cô vẫn chạm nhau, một tia nhìn như dòng nước đen bị gió thổi dậy, không ồn ào nhưng cuộn sóng ngầm.
Ngày hôm đó, Hội học sinh lại ngồi cùng một bàn thiếu Giang Mặc Hi, thiếu cả sự ngây thơ năm mười tám tuổi hai năm về trước. Và đêm nay, ổ khóa cũ của nhà kho sẽ bị thay mới. Nhưng vết máu đã thấm xi măng, không ai gột sạch được.