Gió thu se lạnh thổi qua cánh cổng sắt uốn hoa văn trường Tĩnh Lam, nhẹ nhàng lướt dọc qua từng hành lang đá cẩm thạch lạnh lẽo
Tĩnh Lam vốn là một cái lò luyện kim cho giới tài phiệt, nơi tạo ra thế hệ kế thừa cho những gia tộc đứng đầu trong cái thế giới tranh đấu nhau vì danh vọng và tiền tài.
Mà nó bản chất cũng chính là một bàn cờ lớn được bày sẵn, là sinh hay diệt phụ thuộc vào bước đi của từng con cờ.
Ở đây, thứ duy nhất quyết định giá trị cũng như cấp bậc của mỗi học sinh, chẳng phải là tài năng hay nhân cách, mà chính là dòng máu đang chảy lạnh lùng trong huyết quản họ.
Tấm biển vàng chạm khắc tên trường phản chiếu ánh nắng non đầu ngày. Trên con đường lát đá xám, chiếc xe sang màu đen dừng bánh không phát ra âm thanh thừa.
Tài xế mở cửa.
Lâm An Nhiên bước xuống, váy đồng phục chỉnh tề, vạt blazer thẳng nếp. Ánh mắt cô rơi lên cánh cổng sắt, nơi mà hai năm trước, cô từng một mình bước qua, rồi một mình biến mất.
Hàng cây bạch quả bên lối đi, lá vàng rụng lả tả, phủ kín lối gạch. Từng nhóm học sinh đứng đấy rì rầm thì thầm, giọng nhỏ nhưng đuôi câu bén như dao cạo.
“Là Lâm An Nhiên thật sao?”
“Hai năm mất tích, giờ lại quay về…”
“Vị trí ấy vẫn đang còn trống….”
Hành lang dài, nền gạch đá xanh xám, cửa sổ cao chạm trần.Tiếng giày cao gót của An Nhiên gõ đều. Mỗi bước chân vang lên, gợi lại vô số hồi ức tưởng đã đóng kín.
Cô dừng trước ô cửa kính lớn, ngón tay khẽ chạm lên bậu cửa, đầu ngón tay lạnh như sương sớm.
Phía xa, toà nhà chính sừng sững, cửa sổ tầng ba hé mở. Ở tầng ba, Trình Hạo Dương đứng tựa bên lan can kính. Áo sơ mi trắng tinh, cà vạt tối màu chỉnh ngay ngắn, cổ tay áo mở hờ. Từng làn khói từ điếu thuốc tàn, mờ đυ.c của cửa kính thế nhưng hơi nóng trong mắt anh lại rõ đến mức đủ để thiêu cả sân trường dưới chân.
Ánh mắt hai người chạm nhau, xuyên qua một dãy hành lang, xuyên qua hai năm đã đóng bụi kín ký ức. Anh chỉ nhìn cô, như thể đang nhìn thẳng vào đêm cuối cùng hai năm trước, ngày cô để lại một câu nói chia tay rồi biến mất trong không khí như làn khói thuốc bây giờ.
Ánh nhìn An Nhiên bình tĩnh như mặt hồ mùa thu. Không gợn sóng, nhưng ai cũng biết đáy hồ kia không yên lặng như vẻ ngoài.
Sân trường Tĩnh Lam bắt đầu buổi lễ khai giảng muộn.
Hàng ghế đầu dành riêng cho Hội học sinh, chiếc ghế cuối cùng vẫn bỏ trống. Nơi Giang Mặc Hi từng ngồi, phủ lớp bụi mỏng, không ai dọn. Không ai nhắc tên cậu, nhưng im lặng đó lại nặng nề hơn bất kỳ lời đồn nào.
Tô Duệ Phàm chỉnh lại cổ áo, nghiêng người, nở nụ cười nửa miệng:
“An Nhiên, hoan nghênh trở lại Tĩnh Lam.”
Cô không đáp. Ánh mắt cô lướt qua những khuôn mặt quen thuộc, Bạch Hạ Vy, Lục Gia Uy, Triệu Khánh Minh, những người đã từng là bạn, giờ lại như những chiếc mặt nạ đang chờ được gỡ xuống.
Tiếng loa phóng thanh rè nhẹ, vang lên bài diễn văn lặp đi lặp lại bao mùa khai giảng.
An Nhiên ngồi thẳng lưng, bàn tay để trên đùi, ngón tay khẽ siết gấu váy. Ánh mắt cô lơ đãng nhìn sân trường, gió thổi qua hàng bạch quả ngoài sân. Một chiếc lá rơi xuống lòng bàn tay cô, vàng úa, mong manh như đêm chia tay năm mười tám tuổi.
Trình Hạo Dương xuất hiện ở lối đi giữa, bước qua đám đông đang xì xầm.
Ánh mắt anh lạnh, dừng lại phía sau lưng An Nhiên.
Tiếng bước chân dừng ngay vai cô. Khoảng cách gần đến mức cô nghe rõ hơi thở anh, mùi bạc hà nhẹ, vương chút mùi khói thuốc sót lại.
Anh cúi xuống, giọng khẽ đến mức chỉ đủ hai người nghe:
“Lần này về rồi, đừng tính biến mất lần nữa.”
An Nhiên không quay đầu, chỉ khẽ cười. Đường viền môi cong lên, nhẹ như dao cắt giấy:
“Vậy Tĩnh Lam định giam tôi ở đây bao lâu?”
Hạo Dương im lặng, ánh mắt nặng như rượu ủ lâu năm, đọng lại ở gáy cô, phảng phất mà cháy bỏng. Tiếng loa vẫn ồn ào ngoài kia, nhưng ở khoảnh khắc này, giữa đám đông mặc đồng phục xám bạc, chỉ có hơi thở hai người hòa vào nhau, vừa xa lạ, vừa quen thuộc, vừa âm ấm như lửa giấu tay áo.
Góc cuối sân trường, cửa nhà kho cũ im ắng, khoá sắt han rỉ, một giọt nước nhỏ từ mái tôn rơi xuống vũng đất tối.Sau cánh cửa gỗ cũ, một thứ gì đó chầm chậm thấm ra khe sàn xi măng, ngọt lịm, tanh tanh.Một con mèo đen bò qua, ngửi ngửi, khẽ rít lên, rồi biến mất vào bụi cỏ hoang.
Mùa thu này có vẻ sẽ dài hơn mùa thu của hai năm trước...