Tĩnh Lam, nơi mọi bi kịch khởi đầu. Bên trong chiếc l*иg vô hình được dựng nên bởi những bức tường đá cẩm thạch lạnh lẽo, lũ thiếu gia, tiểu thư mang trong mình thứ dòng máu nóng của danh vọng và tiền …
Tĩnh Lam, nơi mọi bi kịch khởi đầu. Bên trong chiếc l*иg vô hình được dựng nên bởi những bức tường đá cẩm thạch lạnh lẽo, lũ thiếu gia, tiểu thư mang trong mình thứ dòng máu nóng của danh vọng và tiền tài, sẵn sàng cắt bỏ bất cứ kẻ nào cản đường, ngay cả khi kẻ đó khoác lên danh nghĩa “bạn bè”.
Lâm An Nhiên trở về Tĩnh Lam sau hai năm mất tích. Cô bỏ lại sau lưng mối tình đầu, Trình Hạo Dương, để rồi tự tay xé toạc những bí mật đẫm máu mà chính mình từng là một phần trong đó.
Hội học sinh, thứ quyền lực tối cao bên trong bức tường Tĩnh Lam, giờ chỉ còn lại sáu người và một xác chết nằm đó. Giữa bọn họ, bí mật là con dao găm giấu dưới gối; lời thề là dây trói mỏng manh; sự nghi kỵ len lỏi vào từng ánh mắt, từng câu cười hờ hững. Có lẽ ngay từ đầu chưa từng có thứ gọi là niềm tin...
Khi Hội bắt đầu rạn ra từng kẽ nứt, An Nhiên và Hạo Dương vẫn mắc kẹt trên bàn cờ, quấn chặt nhau bằng thứ yêu hận đặc sánh như máu. Mùi khói thuốc, vệt máu khô và hơi thở của những cuộc ái ân bị vùi dưới gối. Có những bí mật, chỉ cần bật ra thành lời, cũng đủ cứa đứt cổ họng kẻ nói. Có những kẻ, nếu không chết, sẽ gϊếŧ sạch những đứa còn lại.
Tĩnh Lam chưa từng là nơi ai có thể bình yên rời khỏi. Đêm cuối cùng của hai năm trước, chưa một lần chịu tắt ....