Chương 5: Không chút thương tiếc

“Không khách sáo? Cô định không khách sáo như thế nào?”

Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông vang lên từ phía sau, ngay sau đó, cổ tay cô bị nắm chặt lấy. Cảm giác như xương cốt sắp bị bóp gãy khiến Lăng Yên đau đến mức mồ hôi lạnh vã ra trên trán.

“Đau! Anh buông ra!” Lăng Yên vùng vẫy, liều mạng muốn gạt tay anh ra.

Thế nhưng Phó Lâm Sanh lại siết càng chặt hơn. Đôi mắt thô bạo của anh chằm chằm nhìn cô, lạnh lẽo như băng giá, anh gằn từng chữ một: “Cô nói thử xem, cô định không khách sáo thế nào? Vốn dĩ là hạng tiện nhân, tôi thấy dì Bạch chẳng nói sai câu nào cả!”

Lời nói của anh khiến trái tim Lăng Yên thắt lại, đau đớn đến mức hơi thở trở nên khó khăn.

Người đàn ông này thật sự rất có bản lĩnh, chỉ bằng vài câu nói đã có thể khiến cô chịu tổn thương sâu sắc nhất. Chẳng qua là anh chỉ dựa vào việc cô thích anh, cô yêu anh, nên mới có thể tàn nhẫn chà đạp cô như vậy!

Phó Lâm Sanh, anh thật sự quá nhẫn tâm!

Nhưng Lăng Yên lại chẳng có lấy một cách nào để phản kháng. Đúng là cô yêu anh, và đó chính là nhược điểm chí mạng của cô!

Nỗi chua xót lan tỏa trong lòng rồi nhanh chóng dâng đầy hốc mắt, nặng nề đến mức cô sắp không thể gượng dậy nổi.

“Phó Lâm Sanh...” Cô khẽ lẩm bẩm tên anh, rồi đột nhiên cúi đầu, cắn một nhát thật mạnh vào cánh tay anh.

Lăng Yên đã dùng hết sức bình sinh để cắn. Phó Lâm Sanh đau đớn, hất mạnh cô ra xa: “Lăng Yên!”

Anh không ngờ rằng, sự tàn độc phát ra từ người phụ nữ này lại đáng sợ đến thế!

Vết răng trên cánh tay anh rất sâu, máu tươi lập tức rỉ ra. Bạch Lộ đứng bên cạnh liền hét toáng lên: “Lâm Sanh! Cánh tay cháu chảy máu rồi!”

“Phó Lâm Sanh!” Lăng Yên bị hất ngã cũng không ngờ vết thương lại sâu như vậy. Cô đờ đẫn nhìn anh, trái tim cũng theo đó mà thắt lại từng cơn.

“Chát! Chát!” Lăng Yên còn chưa kịp phản ứng thì hai cái tát nảy lửa đã giáng xuống mặt cô, đau rát vô cùng.

“Bạch Lộ! Bà làm gì thế!” Lăng Yên ôm lấy khuôn mặt sưng đỏ, trừng mắt nhìn Bạch Lộ đầy căm phẫn.

Bạch Lộ bị ánh mắt ấy dọa cho sợ hãi, lùi lại một bước, nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn: “Lăng Yên, mày hại chết con gái tao, bây giờ còn làm Lâm Sanh bị thương. Đồ tiện nhân này... Tao phải đánh chết mày!”

Nói đoạn, Bạch Lộ lại xông lên định ra tay.

Lăng Yên vung tay đẩy bà ta ra, cười lạnh: “Bạch Lộ! Tôi nói cho bà biết, trên đời này chỉ có bà là không có tư cách đánh tôi. Tôi lặp lại lần nữa, nếu bà còn dám làm vậy, tôi sẽ không khách sáo với bà đâu!”

“A!” Lăng Yên vừa dứt lời, cả người cô đã bị một lực mạnh kéo thốc lên. Cánh tay cô va mạnh vào góc bàn, lập tức bầm đỏ một mảng lớn.

“Lăng Yên! Ai cho cô cái gan dám quát tháo dì Bạch trong nhà tôi hả?” Ánh mắt Phó Lâm Sanh lóe lên vẻ hung dữ, sức ở cổ tay anh dường như muốn bóp nát xương tay cô!

Lăng Yên đau đến mức vã mồ hôi lạnh. Nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Bạch Lộ, cô gắt gao mím chặt môi, không thốt lên lấy một tiếng rêи ɾỉ.

“Chúc Tự, đưa dì Bạch về!” Phó Lâm Sanh ra lệnh. Ngay sau đó, anh thô bạo lôi cô vào phòng, hất mạnh xuống giường.

“Phó Lâm Sanh... A...” Lăng Yên chưa kịp nói hết câu thì thân hình to lớn của người đàn ông đã nặng nề đè ép lên người cô. Bàn tay thô bạo của anh chui vào trong vạt áo cô, dùng sức xé toạc lớp vải.

Một tiếng “phanh” vang lên, những chiếc cúc áo bị đứt văng, rơi tung tóe trên sàn nhà.

“Đừng mà! Đừng!” Lăng Yên thở dốc, điên cuồng giãy giụa. Nhưng cô càng vùng vẫy thì quần áo trên người càng vơi đi, cho đến khi chẳng còn mảnh vải che thân.

“Lăng Yên! Cô không có tư cách nói chữ đừng! Nếu cô đã chọn chấp nhận trừng phạt, vậy thì hãy cam chịu làm món đồ chơi để tôi tìm vui đi!”

“Không!” Cuối cùng những giọt nước mắt cũng không thể kìm nén được nữa, tuôn rơi lã chã. Cô lắc đầu trong vô vọng: “Phó Lâm Sanh! Tôi thực sự không làm chuyện đó! Không phải tôi! Anh không thể đối xử với tôi như vậy, tôi là con người, không phải đồ vật, càng không phải món đồ chơi của ai cả! Phó Lâm Sanh, anh buông tôi ra đi!”

“A...” Cùng với tiếng hét thất thanh của cô, một cơn đau xé rách cơ thể lại ập đến...