Khóc đến mệt lả, Lăng Yên tựa vào vách tường rồi thϊếp đi lúc nào không hay.
Đến khi mở mắt tỉnh dậy, xung quanh đã là một mảnh đen kịt. Vậy mà trời đã tối hẳn rồi!
Cô khẽ cử động đôi chân đã tê dại, vịn tay vào tường đứng lên. Cô chậm rãi lần mò tìm công tắc điện, nhưng đang đi, bàn tay cô đột nhiên chạm phải một “bức tường thịt” nóng hổi. Mùi hương nam tính nồng đậm bao trùm lấy cô.
Lăng Yên giật mình rụt tay lại, hét lên một tiếng rồi lùi về sau mấy bước.
“Kêu la cái gì!” Giọng nói lạnh lùng của Phó Lâm Sanh vang lên, ngay sau đó, bóng dáng anh cũng bước ra từ bóng tối.
Thân hình cao lớn của anh tức khắc chắn ngay trước mặt cô. Trong màn đêm, Lăng Yên chỉ có thể nhìn thấy đường nét mờ ảo, nhưng khí thế lạnh lẽo phát ra từ người anh quá mạnh mẽ, khiến cô không tự chủ được mà lùi sâu về phía sau.
“Tách” một tiếng, ánh đèn bật sáng.
Anh nheo mắt nhìn cô bằng ánh mắt sắc lẹm đầy châm chọc: “Lăng Yên, cô tới đây là để nhận phạt, còn ngây ra đó làm gì?”
“Hả?” Lăng Yên mất một lúc lâu vẫn chưa phản ứng kịp, ngơ ngác nhìn anh.
“Hừ! Lăng Yên, chẳng phải cô rất muốn có được tôi sao? Bây giờ tôi cho cô cơ hội, cô không cần phải giả vờ thanh cao như thế nữa!”
Lăng Yên tái mặt, đôi môi run rẩy hỏi: “Phó Lâm Sanh! Tại sao anh lại cực đoan như vậy? Thực sự không phải tôi...”
Lời giải thích còn chưa dứt, người đàn ông đã đột ngột áp sát, một tay bóp chặt cổ cô rồi thô bạo đẩy ngã xuống giường.
“Lăng Yên! Đừng có giả ngu với tôi! Tôi nói cho cô biết, mặc kệ cô có thừa nhận hay không, việc cô hại chết Nguyệt Nhi là sự thật! Bây giờ, lập tức vào phòng tắm rửa cho sạch sẽ rồi ra đây!”
Những lời tàn nhẫn ấy đi cùng với đôi mắt lạnh lẽo như dao nhọn của anh đâm thẳng vào tim cô.
Tại sao anh không chịu nghe cô giải thích dù chỉ một lần?
Trước kia, tuy họ chỉ giữ mối quan hệ hợp tác làm ăn, nhưng anh luôn lịch thiệp, lễ phép, đôi khi còn nở nụ cười nhẹ với cô... Đặc biệt là sau khi biết cô và Lăng Nguyệt là chị em cùng ba khác mẹ, anh lại càng tỏ ra tôn trọng cô hơn.
Khi đó cô đã thầm vui sướиɠ, nghĩ rằng dù không thể thành người yêu, chỉ cần được đứng từ xa nhìn anh, thỉnh thoảng nhận được một nụ cười xã giao là cô đã mãn nguyện rồi!
Nhưng giờ đây tất cả đã thay đổi!
Anh không còn là quý ông Phó Lâm Sanh nho nhã ngày nào nữa. Trong mắt anh, cô là kẻ thù. Anh muốn trả thù cô, muốn cô phải nếm trải tận cùng đau khổ.
“Phó Lâm Sanh, tôi cầu xin anh! Anh nghe tôi nói...” Lăng Yên định nói tiếp nhưng khi thấy ánh mắt bạo nộ của anh thì lập tức im bặt. Sự tàn nhẫn trong mắt anh đáng sợ đến mức cô chỉ biết run rẩy thu mình lại.
Cô bị anh lôi xềnh xệch khỏi giường, ném thẳng vào phòng tắm.
Lăng Yên nhìn ánh mắt ấy thì biết rằng nếu mình không làm theo, hậu quả sẽ còn khủng khϊếp hơn. Cô run rẩy cởi bỏ quần áo. Làn nước ấm tỏa hơi sương mờ ảo, nhưng cô lại cảm thấy lạnh lẽo thấu xương.
Phải làm sao đây? Cô phải làm sao bây giờ?
Đầu óc cô trống rỗng, không nghĩ ra được cách gì thoát thân. Nửa giờ sau, cô trì trệ tắt vòi hoa sen, nhưng rồi bàng hoàng nhận ra trong phòng tắm không có lấy một chiếc khăn lông!
Không lẽ Phó Lâm Sanh muốn mình cứ trần trụi thế này bước ra ngoài sao?
Nghĩ đến đó, Lăng Yên rùng mình một cái. Cô dùng tay che trước ngực, chân run rẩy không dám bước đi.
Đúng lúc đó, cửa phòng tắm “rầm” một tiếng bị đẩy ra. Gương mặt đẹp trai của người đàn ông hiện lên, vừa lạnh lùng vừa tà ác: “Cô thích ở lì trong phòng tắm đến vậy sao?”
Lăng Yên bị ánh mắt trần trụi của anh nhìn đến mức hồn bay phách lạc. Cô co quắp người lại, không muốn bị anh nhìn thấu, nhưng ánh mắt anh quá sắc bén, nóng rát như khắc lên da thịt cô, khiến cô cảm thấy đau rát.
“Không... Cần...” Lăng Yên do dự một chút, cuối cùng vẫn cắn răng bước ra ngoài.
Trên người cô vẫn còn vương những giọt nước, đôi mắt đen láy phủ một lớp sương mờ, trông vừa đáng thương vừa mang nét quyến rũ ướŧ áŧ.
Phó Lâm Sanh cảm thấy cổ họng khô khốc, ánh mắt anh tối sầm xuống, le lói những tia lửa rực cháy. Anh bước tới, quét mắt nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới. Ngón tay anh khẽ lướt từ cằm cô xuống, dừng lại ở vị trí ngực, khóe môi nở nụ cười lạnh: “Quả nhiên là có vốn liếng để quyến rũ đàn ông!”